TCNFUNNY FORUM



 
IndexIndex  GalleryGallery  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
New Page 1
Thông điệp yêu thương: Chào mừng các bạn đã ghé thăm Diễn đàn TCN! tcnfunny.forum6.biz ! Mong các bạn hãy nhiệt tình tham gia và ủng hộ Diễn đàn để Diễn đàn ngày càng lớn mạnh hơn ::. ^^

[THÔNG BÁO] TUYỂNC-Mod and MOd trên toàn forum

Mọi Thắc Mắc Xin Liên hệ Email : myfriend_97@yahoo.com

ADMIN - YaHoo : myfriend_97

Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Tue May 19, 2015 5:09 pm by thieuvu

» Khoảng cách mong manh
Wed May 13, 2015 5:10 pm by thieuvu

» Yêu xa, rất cần một tin nhắn …
Mon May 04, 2015 2:02 pm by thieuvu

» Nếu sớm mai là ngày tận thế
Tue Apr 07, 2015 4:54 pm by thieuvu

»  Nếu bên bạn là một cô gái mạnh mẽ
Mon Mar 02, 2015 4:56 pm by thieuvu

» Tôi không quan tâm
Fri Feb 06, 2015 10:54 am by thieuvu

»  Bạn có nghèo không ?
Sat Jan 24, 2015 5:10 pm by thieuvu

» Lời cha khuyên con
Thu Jan 15, 2015 4:55 pm by thieuvu

» Bài học từ hoa hồng kiêu hãnh
Thu Jan 08, 2015 4:42 pm by thieuvu

Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 209 người, vào ngày Wed Jan 26, 2011 5:39 pm
Cach nuoi thu ao tren blog day may mem
Fri Jul 11, 2008 12:05 pm by missbanana22
rabbit 8)Trước tiên, bạn truy cập vào địa chỉ link rồi thực hiện các bước sau:

http://bunnyherolabs.com/adopt/

- B1: Chọn vật nuôi mà bạn iu thík
- B2:
. Đặt tên cho vật nuôi của bạn trog ô Adopter name.
. Nhập nickname của bạn vào ô Adopter name
. Chọn màu cho vật nuôi của bạn = cách bấm chọn bảg màu
. Bấm …

Comments: 8
Cung bien blog thanh san nhay nao
Fri Jul 11, 2008 12:16 pm by missbanana22
Mã code nè
<marquee style='position:absolute; width:100px; height:900px; top:0px; left:0px; z-index:1;' direction='right' behavior='alternate' scrolldelay='0' scrollamount='15'><table border='0' cellspacing='0' cellpadding='0' style='width:2px !important; height:950px !important; background-color:#990099 !important;'><tr><td width='1' height='850' border='0' …

Comments: 3
Chuyện tình cơn mưa
Mon Aug 25, 2008 4:25 am by haiquan

Chuyện tình cơn mưa

MXAT - Ký túc xá xế chiều, thời gian như ngả nón cúi chào từng nhóm cô cậu sinh viên trở về sau một buổi học ở giảng đường, sân vận động vang lên những tiếng hò hét náo nhiệt sau những pha bóng gây cấn của các chàng tra. Ở đằng xa, căng tin vẫn là những nụ cười tấp nập của các cô …


Comments: 9
Thử xem truyện mình viết nhé!
Sun Jan 18, 2009 8:41 pm by tomoyo07
Name:Tớ thích cậu!


[b]-IM ĐIII!!

Đây là lần đầu tiên bạn hét lên với mình,sao bạn thay đổi vậy?Bạn và mình là bạn thân từ hồi lớp 1,đến giờ 2 đứa vẫn chơi với nhau dù có bị trêu chọc,thế mà...Cái lời nói ấy,không chỉ làm mình buồn mà nó còn như 1 con dao găm đâm vào trái tim của mình.Sao bạn lại …

Comments: 10
Your first subject
Thu Jan 10, 2008 5:35 pm by Admin
Take some time to read this information before starting to use the administration of your forum:


How to access your administration panel ?
In the top menu, click on Log In, a new page is displayed. Fill in the username "admin" and the password you have choosen during your registration. If you have lost or forgot it, click here. Once you are logged in, click on the link "Administration Panel" at …

Comments: 1
Trang Điểm & Thời Trang
Mon Aug 25, 2008 2:23 am by haiquan
Trang Điểm & Thời Trang Ai muốn xí xọn thì dzào đây.Những thực phẩm giúp bạn xinh đẹp và gợi cảm hơn
BS. haiquan

Bạn muốn giảm béo, chống mụn, làm trắng da, chống lão hóa và tinh thần thật sảng khoái? Lời khuyên của các chuyên gia là: ăn. Nếu biết chọn thực phẩm, bạn …


Comments: 11
Statistics
Diễn Đàn hiện có 438 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: chinhi64

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 11807 in 1306 subjects

Share | 
 

 Truyện của Nguyễn Nhật Ánh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next
Tác giảThông điệp
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Fri Jul 11, 2008 6:04 pm

First topic message reminder :


Bong bóng lên trời
Lúc xảy ra sự cố, đồng hồ chỉ bảy giờ hai mươi lăm. Đó là giờ thành phố bắt đầu rộn rịp. Những bậc cha mẹ tất tả đưa con đến trường để kịp tới công sở. Những học sinh cấp ba đi trễ đang nôn nóng nhìn đèn đỏ ở các ngã tư. Những bà nội trợ lật đật xách giỏ ra khỏi nhà để mong chọn được những khúc cá tươi nhất. Các hàng quán dọc hai bên đường mở cửa từ sớm bây giờ tấp nập người ra kẻ vào. Lề đường mọc lên các quán cóc, các xe hủ tiếu, bột chiên, bánh bao, các gánh xôi, cháo lòng và các tủ thuốc lá.

Giữa không khí tất bật đó, cánh thợ hồ trông có vẽ nhàn nhã. Ba người đàn ông với thùng đồ nghề bên cạnh đang ngồi nhâm nhi cà phê sau khi chén đẫy mỗi người một tô hủ tiếu to tướng.

- Thôi, tụi mình đi chứ!

Cuối cùng, người đàn ông đứng tuổi trong bọn lên tiếng giục, sau khi uống một hơi cạn hết ly trà vừa mới rót. Vừa nói, ông vừa cuối xuống ôm thùng đồ nghề đặt dưới chân trong khi hai người kia lục tục đứng dậy kêu chủ quán tính tiền.

Ngay vào lúc bà chủ quán còn đang mấp máy tính nhẩm trong miệng, từ cửa hàng bên cạnh đột ngột vang lên những tiếng kêu thất thanh:

- Cướp! Cướp! Cứu tôi với!

Ba người thợ hồ lật đật dòm sang. Trước cửa hàng bách hóa, một cô gái đang giằng co với một tên thanh niên. Cô vừa níu lấy cái chụp đèn sau của chiếc Honda Cub vừa la bài hãi trong khi tên kia cố sức giằng chiếc xe khỏi tay cô.

Khách đi đường đứng cả lại. Hai người lao tới tên cướp nhưng chưa kịp can thiệp đã phải vội tháo lui. Không biết từ lúc nào trên tay tên cướp đã xuất hiện một khẩu súng ngắn. Hắn chĩa lăm lăm vào mọi người, giọng đe dọa:

- Lùi ra! Đứa nào nhào vô, tao bắn!

Rồi như để nhanh chóng thoát khỏi tình thế bất lợi này, hắn co chân đạp một phát, cô gái bắn ra xa.

Nhưng trước khi tên cướp kịp lên xe phóng đi, người thợ hồ đứng tuổi đã lặng lẽ tiến lại. Hai người bạn tái mặt, kêu khẽ:

- Anh Phong! Coi chừng!

Người đàn ông tên Phong không nói không rằng. Ông tiếp tục lù lù tiến đến sau lưng tên cướp. Và bất thần, ông vung tay ra. Thùng đồ nghề trên tay ông bay vèo một cái, đập trúng cánh tay tên cướp. Khẩu súng trên tay hắn rụng xuống đất đánh "bộp".

Trong khi tên cướp còn chưa hiểu ra chuyện gì, ông Phong đã nhanh tay chộp một chiếc ghế trên lề đường, xong tới quật túi bụi. Tên cướp một tay đỡ đòn, tay kia vẫn nắm chặt ghi đông xe, đôi mắt láo liên tìm cách vọt đi.

Ông Phong ra tay đột ngột đến mức những người chung quang đều sững sờ. Và sau giây phút bàng hoàng, mọi người liền hò reo xông vào trợ lực.

Hai người thợ hồ bạn ông vừa kịp chạy tới, bỗng một tiếng quát đanh gọn vang lên:

- Đứng im!

Tên cướp thứ hai thình lình xuất hiện với khẩu súng trên tay. Hóa ra nãy giờ hắn vẫn ngồi thu mình trên chiếc Honda 67 đậu sát lề đường. Tên đồng bọn có lẽ không định xuất đầu lộ diện nhưng tình thế bắt buộc hắn phải can thiệp.

Tiếng quát sắc nhọn, đầy đe dọa cộng với khẩu súng lăm lăm sẵn sàng nhả đạn khiến vòng người lật đật dạt ra. Vài kẻ nhát gan vội vã chuồn đi chỗ khác vì sợ đạn lạc. Hai người thợ hồ cũng hấp tấp thối lui. Tên cướp lập tức quay nòng súng về phía ông Phong lúc này vẫn đang tìm cách áp đảo tên cướp thứ nhất. Hắn nghiến răng:

- Tên kia! Dang ra! Nếu không, tao bắn!

Ông Phong vẫn phớt lờ. Ông giơ cao chiếc ghế tiếp tục quật những cú như trời giáng lên cánh tay cầm xe của tên cướp.

- Nằm xuống!

Tên cướp cầm súng hét lên.

Tên đồng bọn lập tức lăn người xuống mặt đường. Cùng lúc, hai người thợ hồ và cô gái chủ xe la lên thất thanh:

- Anh Phong, coi chừng!

- Bác ơi, nằm xuống!

Nhưng ông Phong chưa kịp phản ứng thì những tiếng súng đã vang lên chói tai:

- Đoàng! Đoàng!

Hai viên đạn xói thẳng vào ngực khiến ông Phong đổ vật xuống như một thân cây bị đốn gốc.

Thảm cảnh trước mặt khiến mọi người kinh hoàng nhốn nháo nhưng không ai dám chạy lại. Chỉ đến khi hai tên cướp lên xe rú ga vọt thẳng, hai người thợ hồ mới tất tả chạy tới đỡ bạn dậy. Bấy giờ, những tiếng còi cảnh sát mới vang lên.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down

Tác giảThông điệp
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:19 pm

Dẫu sao, ngày hôm đó cũng không phải là ngày xui tận mạng của Bảnh Trai.
Còn hai mươi phút hết giờ trực, khách mượn sách tản dần.
Còn mười lăm phút hết giờ trực, Bảnh Trai đã sung sướng chễm chệ trên chiếc ghế bên cạnh Tóc Ngắn.
Tóc Ngắn nhìn qua, khen:
- Bữa nay có bạn, đỡ ghê!
Bảnh Trai chộp ngay cơ hội:
- Lần sau tới phiên trực thư viện, tôi và bạn đi nữa!
- Lâu lắm! Còn xoay vòng nữa chi!
Nhắc nhở của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai thở hắt ra. Mặt nó lập tức xịu xuống.
Tóc Ngắn nhìn lom lom vào mặt bạn, ngạc nhiên:
- Bộ bạn thích đi trực thư viện lắm hả?
- Ðương nhiên rồi! - Bảnh Trai khấp khởi đáp, thấy cơ hội đột nhiên quay trở lại.
- Vậy tuần sau tới phiên Hột Mít trực, bạn kêu nó dẫn bạn đi!
Vừa tươi lên được một chút, Bảnh Trai đã lại ĩu xìu:
- Thế thì nói làm gì!
Tóc Ngắn không hiểu?
- Sao lại không nói làm gì?
Vẻ hồn nhiên của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai méo xệch miệng. Nó không biết phải nói như thế nào với con nhỏ khờ khạo này.
Ðã vậy, trong khi nó đang nhăn mày nhíu trán, Tóc Ngắn lại cầm tay nó lay lay:
- Làm gì trầm ngâm lâu lắc vậy? Trả lời đi chứ!
Bảnh Trai không trả lời, chính xác là không biết làm sao trả lời. Nó tặc lưỡi lảng sang chuyện khác:
- Tóc Ngắn nè.
- Gì?
- Tôi hỏi bạn điều này nha.
- Hỏi đi!
Bảnh Trai chớp mắt:
- Ở trên đời bạn quý mến ai nhất?
- Tất nhiên mình quý mến ba mẹ mình nhất! - Tóc Ngắn đáp không cần suy nghĩ.
Bảnh Trai gật gù, đi bước thứ hai:
- Thế ngoài ba mẹ bạn?
- Là ông nội mình.
Bảnh Trai liếm môi:
- Ngoài ông nội bạn?
- Là thầy Bàng.
- Ngoài thầy Bàng?
- Là thằng Mí.
- Thế ngoài thằng Mí?
- Là con Mi.
Bảnh Trai thấy Tóc Ngắn hào hứng kể lần lượt hết người thân này đến người thân khác, nó bồn chồn quá, chẳng biết chừng nào cái danh sách đó mới chấm dứt, liền sốt ruột hỏi tắt ngang:
- Thế còn tôi, Tóc Ngắn có quý mến không?
- Sao lại không? - Tóc Ngắn trợn mắt - Bạn bè mà không quý mến, còn quý mến ai!
Ðược Tóc Ngắn liệt vô hàng quý mến mà sao Bảnh Trai chẳng thấy vui. Cái kiểu ban phát tình cảm của nó sao thấy tràn lan quá. Bạn bè thì cả chục đứa chứ đâu phải mình Bảnh Trai này!
- Bộ Tóc Ngắn sắp tôi đồng hạng với Ria Mép, Bắp Rang, Kiếng Cận, Tóc Bím hở? - Bảnh Trai nhún vai, giọng bất bình.
Tóc Ngắn nhận ra ngay. Nó toét miệng cười:
- Phân bì hả? Thôi để tôi nâng bạn lên hạng bảy, trả công bạn giúp đỡ tôi lâu nay. Còn mấy bạn kia đồng hạng tám.
Xếp hạng bảy tức chỉ xếp sau ba mẹ, ông nội, thầy giáo và hai đứa em của Tóc Ngắn, như vậy là được ưu đãi quá rồi, chẳng còn chi để đòi hỏi nữa! Bảnh Trai hí hửng nhẩm trong đầu và bắt đầu ba hoa:
- Hai đứa em của Tóc Ngắn học lớp mấy rồi? Chắc tụi nó học giỏi lắm hả?
- Hai đứa em nào? - Tóc Ngắn ngơ ngác - Mình là con một làm gì có em!
Câu hỏi lại của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai chưng hửng:
- Ủa, chứ con Mi nào đó?
Tóc Ngắn cười khì hì:
- Con Mi là con mèo nhà mình.
Bảnh trai tái mặt:
- Vậy thằng Mí...
- Là con chó nhà mình.
Sém chút nữa, Bảnh Trai đã rớt ra khỏi ghế. Trong một thoáng, nó thấy mặt đất quay ào ào dưới chân. Con nhỏ ác nhơn này nó xếp mình sau cả con chó con mèo nhà nó thì còn thổ lộ gì được nữa hở trời!
Tóc Ngắn đâu có đọc được tâm trạng của Bảnh Trai. Thấy thằng này lảo đảo muốn ngã, nó quýnh quíu quay về phía cô thủ thư ngồi ở góc phòng:
- Cô ơi cô, cho em mượn chai dầu gió đi cô!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:19 pm

Bạn khác với Hạt Tiêu và Tóc Ngắn. Bạn không làm cho đứa bạn trai nào phải xức dầu gió vì bạn.
Bắp Rang và Ria Mép là những tên tiểu quỷ đáng yêu, không chỉ với bạn mà với cả Kiếng Cận, Hạt Tiêu, Tóc Ngắn, Hột Mít.
Gần đây, bạn chơi thân với Răng Chuột. Răng Chuột lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ bạn nhưng tuyệt nhiên không kiếm cớ đi trực thư viện chung với bạn.
Trong thời giờ thể thao cũng thế, bạn đăng ký học bơi, Răng Chuột đăng ký học judo. Chứ không như Bảnh Trai, đang học bơi, thích Tóc Ngắn liền bỏ ngang, xin chuyển qua học judo chung với nhỏ ưa đấm đá này.
Nhưng tình bạn giữa bạn với Răng Chuột vẫn có điều gì đó không hoàn toàn thân thiện và cởi mở như với Ria Mép hoặc Bắp Rang.
Ấy là tại vì Răng Chuột ít nói quá. Ở điểm này, nó hoàn toàn trái ngược với tụi Bắp Rang, Bảnh Trai, Ria Mép.
Răng chuột chỉ hỏi những gì nó cho là cần thiết. Ðại loại như “Bạn có đem cuốn bài tập hình học theo đó không?”, “Ngày mai lớp mình bắt đầu trực đội Sao Ðỏ hở?”
Răng Chuột chỉ hỏi những gì nó cần, nó quên. Mà những chuyện như thế thì ít xỉn xìn xin.
Ở lớp, hầu như Răng Chuột chẳng chơi thân với ai. Ngay cả bạn, đôi khi bạn cũng chẳng rõ nó có thân với bạn hay không, mặc dù ngày nào nó cũng xách cặp giùm bạn lên xuống cầu thang một cách vui vẻ.
Do đó, chẳng có gì ngạc nhiên nếu Răng Chuột là một đứa không tích cực tham gia các phong trào của lớp. Trừ một chân trong đội bóng đá, còn thì nó xù tất.
Văn nghệ không.
Báo tường không.
Câu lạc bộ sinh ngữ cũng không.
Các cuộc đi chơi do lớp tổ chức, nó chẳng bao giờ có mặt.
Mới đây, cả lớp rủ nhau đi Ðầm Sen. Bạn hỏi Răng Chuột:
- Lần này bạn đi chứ?
- Không.
- Sao bạn chẳng khi nào đi chơi với lớp thế?
Răng Chuột giở lý do quen thuộc.
- Mình còn nhỏ em gái ở nhà.
Câu trả lời của Răng Chuột xưa như trái đất. Nó còn mấy câu xưa như trái đất nữa. Bạn biết nếu bạn hỏi tiếp “Chứ mẹ bạn đâu?”, chắc chắn nó sẽ bảo “Mẹ mình ở chỗ khác”, nếu bạn tiếp tục hỏi “Còn ba bạn?”, nó sẽ bảo “Ba mình ở chỗ khác nữa”.
Biết vậy nên bạn không hỏi. Mà đề nghị:
- Hôm nào mình đến nhà bạn chơi nhé!
- Ờ... ờ...
Răng Chuột ấp úng. Cái lối ậm ừ của nó chả rõ là đồng ý hay không.
- “Ờ, ờ” là sao? - Bạn nhìn chằm chằm vào mặt Răng Chuột - Như vậy là bạn đồng ý rồi phải không?
- Ờ... ờ...
- Vậy hôm nào mình ghé chơi được?
- Ờ... ờ...
Lần này thì tiếng “ờ, ờ” kia bắt buộc bạn cau mày:
- “Ờ, ờ” là hôm nào?
- Hôm nào hở? - Răng Chuột bối rối gãi cổ - Cái đó mình phải... sắp xếp.
Bạn phì cười:
- Cái gì mà sắp xếp? Mình có phải là nguyên thủ quốc gia chuẩn bị đi thăm nước láng giềng đâu!
Trêu như vậy, nhưng bạn không muốn dồn thằng Răng Chuột vào chân tường.
Bạn chờ nó “sắp xếp”.
Nhưng lâu thật lâu, bạn chẳng thấy nó “sắp xếp” gì cả.
- Sao sắp xếp lâu thế?
- Chưa được! Mình đang chuẩn bị dọn sang chổ ở mới.
Một thời gian sau, bạn hỏi:
- Dọn nhà xong chưa?
- Xong rồi.
- Vậy ngày mai mình đến chơi nhé.
Răng Chuột lắc đầu:
- Chưa được đâu.
Bạn nhíu mày:
- Sao chưa được?
- Mình sắp chuyển sang chỗ ở khác nữa.
Răng Chuột làm bạn ngẩn ngơ quá đỗi:
- Chuyển gì chuyển hoài vậy?
- Ừ.
Bạn chán quá, không buồn chờ Răng Chuột “sắp xếp” nữa.
Hôm sau tan học, bạn kêu Ria Mép chở bạn bám theo Răng Chuột.
- Con gái bám theo con trai? - Ria Mép trợn mắt - Bạn định bắt chước Tóc Ngắn hôm nọ hở?
- Mình muốn biết nhà Răng Chuột ở đâu.
- Chi vậy?
- Nó bảo nó phải ở nhà trông em nên chẳng bao giờ đi chơi với lớp được. Mình muốn biết có đúng thế không.
Ria Mép nhớ ra, cũng lấy làm tò mò quá. Thế là nó gò lưng chở bạn rượt theo thằng Răng Chuột.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:19 pm

Ria Mép là đứa tinh quái. Nhưng ngay trong lúc đó, nó không biết ở đằng sau lưng nó, thằng Bắp Rang cũng đang chở nhỏ Kiếng Cận đưổi theo nó và bạn. Tại vì hành động của nó và bạn bữa nay trông khác thường quá mà.
Dù sao Ria Mép và bạn cũng còn đỡ. Ria Mép và bạn chỉ có hai cái đuôi. Trong khi thằng Răng Chuột có tới bốn cái đuôi. Mà vẫn cắm cúi đạp xe, tuyệt nhiên chẳng hay biết gì.
Sau khi ngoặt chừng chục góc phố, Răng Chuột tuôn vào một con đường nhỏ, và cuối cùng, chui tọt vào một ngôi nhà khá lớn bên đường.
Bạn đập tay lên lưng Ria Mép:
- Ngừng lại đi. Nhà Răng Chuột đây rồi.
Ria Mép ngừng xe, chống chân xuống đất nhướn cổ nhìn vào bên trong.
Ðang nghiên ngó, nó bỗng lùi vội xe lại, hốt hoảng:
- Hụp người xuống đi! Ðây là bãi gửi xe.
Bây giờ bạn mới nhìn thấy trong căng nhà đó chật cứng những xe là xe. Lúc này, Răng Chuột đang từ phía trong tà tà thả bộ đi ra.
May mà nó đang cúi đầu rảo bước nên không thấy Ria Mép và bạn.
Răng Chuột bước dọc hè phố một đoạn rồi quẹo vào một cầu thang nhỏ tối om om dẫn lên tầng của một căn hộ tập thể.
Bạn thì thầm:
- Giờ sao?
Ria Mép nói:
- Tóc Bím đứng đây, tôi vào gửi xe.
Một lát, Ria Mép và bạn lần tới chân cầu thang, mò mẫm leo lên.
Ðặt chân lên lầu một, bạn bối rối nhìn quanh. Trước mặt bạn và Ria Mép có tới ba bốn ngả rẽ, chẳng biết phải đi ngả nào.
- Quẹo hướng nào đây Ria Mép?
- Quẹo trái.
- Sao bạn biết Răng Chuột ở bên trái?
- Tôi có biết gì đâu! - Ria Mép cười khì khì - Quẹo trái không có, lát quẹo phải. Quẹo phải không có thì đi thẳng. Ði thẳng không có thì...
- Nói như bạn! - Bạn bực mình cắt ngang - Theo mình...
- Nhưng bạn cũng không có dịp nói hết câu.
Vì ngay lúc đó, có tiếng Răng Chuột từ căn phòng bên cạnh, ngay đầu cầu thang, rì rầm vọng ra.
Bạn và Ria Mép lập tức im bặt, ngoảnh mặt về phía có tiếng nói.
Ðập vào mắt cả hai là hàng chục viên gạch thẻ xếp song song chạy dọc theo bức tường từ ngoài vào trong tạo thàngh một dãy dài các lỗ thông gió. Tiếng Răng Chuột vọng ra qua các khe hở này.
Không hiểu sao khi về đây ở, Răng Chuột không căng rèm che lại hoặc lấy giấy báo dán bít các lỗ thông gió này đi! Hay nó cố tình để vậy cho mát? Bạn nghi thầm và ghé mắt vào ô tò vò cao nhất, nhìn vào bên trong.
Ria Mép kê mắt vào ô kế trên, cười nói:
- Tôi ô thứ hai nhé!
- Còn mình ô thứ ba! - Tiếng Kiếng Cận thình lình vang lên khiến Ria Mép và bạn giật đánh thót.
Chưa kịp hoàn hồn, Ria Mép và bạn đã giật mình lần thứ hai. Vì tiếng thằng Bắp Rang đã tiếp ngay sau đó:
- Hì hì, còn tôi ô thứ tư!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:20 pm

Ðó là một căn phòng chật chội. Sát tường là sợi dây phơi, quần áo vắt ngổn ngang. Ở góc phòng là cái bếp dầu, rổ chén và các thứ soong nồi. Ở góc khác, một cái kệ gác giày chất đầy sách tập. Một cái bàn học thấp tè ở giữa nhà, chỏng chơ bên cạnh hai chiếc ghế con. Cuối cùng, hai tấm chiếu trải trên sàn, để ngủ. Hết.
Ðó là căn hộ mới nhất của Răng Chuột, theo như nó nói.
Và trong căn hộ đó, quả thật chỉ có hai người. Bây giờ thì bạn tin rằng Răng Chuột không phịa chuyện.
Lúc này, em gái Răng Chuột đang loay hoay với cái bếp dầu ở góc nhà. Còn Răng Chuột thì ngồi trên chiếc ghế con ở giữa nhà, mặt quay về phía em mình:
- Mấy giờ em đi học?
- Một giờ kém mười lăm.
- Vậy em sửa soạn tập vở đi! - Vừa nói Răng Chuột vừa đứng lên - Ðể anh hâm thức ăn cho.
- Em làm được mà! - Cô em nói - Anh nghỉ ngơi đi. Chiều anh còn phải đi dạy kèm nữa chi.
Răng Chuột bước lại ngồi xuống bên em, tay sắp chén đũa ra tờ giấy báo trải sẵn trên sàn, cười nói:
- Bốn giờ rưỡi anh mới đi lận. Ðể anh phụ cho.
Ở bên ngoài, bạn và Ria Mép đưa mắt ngó nhau. Bắp Rang và Kiếng Cận cũng đưa mắt ngó nhau.
Không đứa nào ngờ nhà thằng Răng Chuột nghèo đến thế. Và tình cảm giữa hai anh em nó thật cảm động quá chừng.
- Hồi sáng em gặp ba! - Em gái Răng Chuột khoe với anh, khi nói câu đó cặp mắt nó long lanh khác thường.
Răng Chuột thoáng giật mình:
- Ba đến trường em à?
- Ừ. Ba đến trong giờ chơi.
- Ba có nói gì không?
Hai gò má cô em hồng lên:
- Ba bảo em ráng học. Ba còn cho em một cây viết.
Răng Chuột thận trọng dặn, và tụi bạn nghe rõ nó đang thở dài:
- Nhớ đừng để cho mẹ biết đấy.
Cô em phụng phịu:
- Em không hiểu. Tại sao mẹ không muốn cho anh em mình gặp ba?
Thằng Răng Chuột khẽ nhăn mặt, chắc tại câu hỏi của em nó khó quá.
- Ðó là chuyện của người lớn. Ngay cả anh cũng không hiểu.
Răng Chuột ngoảnh mặt ra phía khác, tặc lưỡi đáp.
Phía khác đó chính là phía bờ tường có các lổ thông gió. Vì vậy, Ria Mép, Bắp Rang, Kiếng Cận và bạn liền hoảng hồn hụp đầu xuống.
Và cứ đứng lom khom như vậy, bốn cái đầu chụm vào nhau:
- Sao giờ?
- Về chứ sao!
- Không vào nhà chơi à?
- Không nên. Anh em nó đang tâm sự.
Cả bốn lục tục leo xuống cầu thang và lặng lẽ nối đuôi nhau đi về phía bãi gửi xe.
Ngay cả khi đạp xe về, cũng chẳng đứa nào mở miệng. Tụi nó thấy tội anh em thằng Răng Chuột quá. Chẳng có ba, chẳng có mẹ, chỉ hai anh em lủi thủi với nhau.
Răng Chuột tối tối còn phải đi dạy thêm để kiếm tiền nuôi em. Hèn gì bài vở ở lớp có bữa thuộc có bữa không.
Mãi đến lúc sắp chia tay, bí thư chi đoàn Kiếng Cận mới cất tiếng than:
- Trước nay mình trách oan Răng Chuột rồi.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:20 pm

Từ bữa đó, lớp phó trật tự là bạn bớt cằn nhằn Răng Chuột về tội đi trễ.
Lớp phó học tập Bảnh Trai bớt làu bàu Răng Chuột về tội không thuộc bài.
Lớp trưởng Hột Mít bớt đòi xách tai Răng Chuột về tội không chịu tham gia các phong trào của lớp.
Thằng Răng Chuột nhận ra ngay những thay đổi đó. Và không hiểu tại sao.
Cũng như nó không hiểu hàng loạt chuyện khác nữa xảy ra vào những ngày tiếp theo.
Chẳng hạn một hôm, bạn rút từ trong cặp ra một cây bút xóa mới tinh, chìa sang:
- Cho bạn nè.
- Ở đâu vậy?
- Chú mình mua cho.
- Bạn giữ mà xài.
Bạn đập tay lên chiếc cặp:
- Mình còn một cây trong này.
Răng Chuột cười sung sướng:
- Cảm ơn nhé.
Hôm khác, Hạt Tiêu bước lại:
- Răng Chuột ơi.
- Gì thế Hạt Tiêu?
- Bạn thích cái này không?
Vừa nói Hạt Tiêu vừa chìa ra một cuốn sổ đẹp thật đẹp.
Hết Hạt Tiêu tới Tóc Ngắn.
Tóc Ngắn là một con nhỏ háu ăn nên trong cặp bao giờ cũng có một món gì đó. Nó giúi vào tay Răng Chuột một gói xôi:
- Xôi gất nè. Ngon lắm đó.
Lần này thì Răng Chuột thấy mắc cỡ quá, tại dính đến ăn uống mà. Nó lắc đầu:
- Tóc Ngắn ăn đi. Tôi ăn sáng rồi.
- Bạn ăn rồi thì để dành trưa ăn! - Tóc Ngắn cố nhấn gói xôi vào tay Răng Chuột.
Thằng này đành phải cầm lấy. Nó cầm lấy mà mặt đỏ bừng. Ðỏ vì xấu hổ cũng có, mà đỏ vì cảm động cũng có.
Sau Tóc Ngắn là những đứa khác.
Hột Mít tặng Răng Chuột một cục gôm.
Kiếng Cận tặng Răng Chuột một con mèo bằng vải.
Lúc Kiếng Cận chìa con mèo vải ra, Răng Chuột ngó sững món quà:
- Gì thế?
- Còn không biết hả? - Kiếng Cận nheo mắt - Mèo đấy!
Hết ngó sững món quà, Răng Chuột lại ngó sững người tặng quà:
- Bạn trêu tôi hở? Mèo để bắt chuột chứ gì!
Kiếng Cận mỉm cười:
- Mình không ác ý thế đâu. Con mèo này không phải dành cho bạn, mà cho em gái bạn.
Răng Chuột thoáng ngẩn ngơ:
- Sao bạn biết tôi có em gái?
Ðang hứng khởi, Kiếng Cận quên phắt cảnh giác. Nó hào hứng khoe:
- Mình không những biết bạn có em gái, mà còn biết tối tối bạn vẫn đi dạy thêm nữa cơ đấy.
Mặt Răng Chuột tái xanh:
- Bạn...
- Việc gì bạn hốt hoảng thế. Chẳng lẽ nghị lực của bạn không đáng để cho bọn mình khâm phục sao? - Kiếng Cận ngó thẳng vào mặt Răng Chuột, nói giọng điềm tỉnh.
Như không chịu nổi cái nhìn của người bạn gái, Răng Chuột hấp tấp ngó lơ chổ khác.
Và trong lúc quay mặt đi như thế, giọng nó bỗng nhiên thấp xuống:
- Bạn đừng có nói cho em gái tôi biết nhé!
- Ðừng nói chuyện gì?
- Chuyện tôi đi dạy thêm ấy mà.
- Ừ.
Kiếng Cận gật đầu, mặc dù nó không hiểu tại sao Răng Chuột lại dặn nó một câu kỳ cục như vậy. Em gái Răng Chuột chẳng đã biết anh trai mình mỗi ngày phải ra khỏi nhà vào lúc bốn giờ rưỡi chiều để đi dạy kèm đó sao!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:21 pm

Bây giờ thì Răng Chuột rõ rồi. Rõ tại sao bỗng dưng bạn bè đối xử với nó khác thường như vậy.
Nó chỉ không rõ tụi bạn làm cách nào biết được hoàn cảnh của nó thôi.
Nó xích lại gần bạn, giọng băn khoăn:
- Tóc Bím nè.
- Gì?
- Làm sao Kiếng Cận biết tôi có em gái?
- Mình nói.
- Nhưng tôi đâu có nói với bạn là tôi đi dạy thêm?
- Ừ, chuyện này thì bạn không nói.
Răng Chuột thắc mắc:
- Vậy sao Kiếng Cận lại biết?
Bạn tặc lưỡi:
- Có thể Kiếng Cận tình cờ trông thấy.
Răng Chuột nhíu mày, lẩm bẩm:
- Lạ thật đấy!
Khi lẩm bẩm như vậy, trông nó có vẻ bồn chồn lắm.
Bạn thấy tội tội, liền nhoẻn miệng cười:
- Ðùa đấy thôi! Hôm nọ Ria Mép, Bắp Rang, Kiếng Cận và mình có đến nhà bạn.
- Ðến nhà tôi? - Răng Chuột tròn xoe mắt.
- Ừ.
- Hôm nào?
Bạn nói hôm.
Răng Chuột bán tín bán nghi:
- Ðường nào?
Bạn nói đường.
Răng Chuột thở ra:
- Thảo nào!
Rồi nó nhìn bạn, giọng trách móc:
- Theo dõi hén?
Bạn trề môi:
- Ai bảo bạn khất lần khất lừa chi!
Răng Chuột thở ra lần thứ hai:
- Chỗ tôi ở chật chội quá, không tiện tiếp khách.
Bạn nhún vai:
- Mình không phải là khách. Mình là bạn nè.
Răng Chuột mỉm cười:
- Bạn bè mà đứng ngoài cửa nghe lỏm, không chịu vào nhà.
- Tụi này đâu có cố ý! - Bạn bối rối đáp, mặt ửng đỏ.
- Tôi nói chơi ấy mà! - Răng Chuột vội vàng nói - Ðã biết nhà rồi thì hôm nào rảnh bạn cứ ghé chơi.
- Trưa thứ năm này nhé.
- Ừ, trưa thứ năm.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:21 pm

Khi nói như vậy, Răng Chuột nghĩ rằng chỉ có một mình bạn đến thăm căn nhà chật chội của nó.
Trưa thứ năm, lúc tan học, nghe bạn nói:
- Răng Chuột về trước đi, mình sẽ tới sau.
Nó vẫn cứ đinh ninh thế.
Răng Chuột không ngờ khi nó vừa đạp xe đi, Bảnh Trai, Bắp Rang, Ria Mép, Hột Mít, Hạt Tiêu, Tóc Ngắn, Kiếng Cận và bạn, cả tám mạng chất lên chiếc xe taxi quen thuộc, tà tà đuổi theo.
Hôm qua bạn đã nói với mẹ bạn rồi:
- Trưa mai, tụi con không về nhà nha mẹ.
- Tụi con đi đâu vậy?
- Tụi con tới thăm nhà bạn Răng Chuột.
- Mẹ nhớ rồi! - Mẹ bạn gật đầu - Bạn Răng Chuột vẫn giúp con xách cặp lên xuống cầu thang chứ gì?
- Dạ.
Mẹ bạn nhíu mày:
- Tụi con kéo nhau đi đông như vậy, đã xin phép ba mẹ bạn ấy chưa?
- Ba mẹ bạn Răng Chuột không ở chung với bạn ấy, mẹ à! - Bạn đáp, giọng bất giác nghẹn lại.
Mẹ bạn ngạc nhiên:
- Thế bạn ấy ở với ai?
- Bạn ấy ở với em gái! - Rồi tự nhiên bạn nói thêm - Bạn ấy phải đi dạy thêm để kiếm tiền nuôi em đó mẹ.
- Giỏi quá há! - Mẹ bạn chớp mắt.
- Ừ, bạn ấy giỏi ghê! Bạn tán thành ngay.
- So ra, tụi con sung sướng hơn Răng Chuột nhiều! - Mẹ bạn đột nhiên thở dài, rồi dặn - Răng Chuột sống như vậy chắc buồn lắm, tụi con nên thường xuyên đến chơi với bạn!
Bạn nói, gần như kêu lên:
- Mẹ ơi, vì thế trưa mai tụi con mới không về nhà.
Mẹ bạn sực nhớ ra:
- Thế trưa mai tụi con ăn cơm ở đâu?
- Tụi con mua thức ăn đem theo.
- Mua cả cho anh em Răng Chuột nữa chứ?
- Ðương nhiên rồi, mẹ à!
Kế hoạch của bạn, thằng Răng Chuột đâu có biết.
Cho nên vừa về nhà được mười lăm phút, nghe tiếng ầm ầm khác thường ngoài cầu thang, nó cùng em gái nó xô cửa chạy ra dòm.
- Trời đất! - Thấy bạn bè một lô một lốc đang rồng rắn kéo nhau lên cầu thang, Răng Chuột đưa tay dụi mắt và thảng thốt kêu lên - Tụi mày làm gì thế này?
- Còn làm gì nữa! - Ria Mép cười hề hề - Tất nhiên là đến thăm mày.
Răng Chuột không biết nên mừng hay nên lo. Tại bất ngờ quá, tinh thần nó chưa kịp “sắp xếp” gì cả.
Nó dẫn lũ bạn vào nhà, ngượng ngập nhìn hai chiếc ghế con:
- Nhà tao...
Bắp Rang đọc thấy ngay sự băn khoăn trong mắt Răng Chuột. Nó khoanh chân ngồi bệt xuống sàn nhà, cười toe:
- Hà hà, ngồi vậy mới thấy vui!
Ria Mép ngồi phịch xuống bên cạnh Bắp Rang, tủm tỉm:
- Vui lắm mới ngồi vậy!
Kế tiếp Ria Mép là những đứa khác. Cuối cùng là Răng Chuột. Ðám bạn thoáng chốc làm thành một vòng tròn.
Chỉ có em gái Răng Chuột là đang lui cui chỗ góc nhà, nhìn mặt mày biết là lo lắng lắm. Chỉ vì nó không biết lấy đâu ra cơm để đãi khách đó mà.
Bạn hỏi Răng Chuột:
- Em gái bạn tên gì vậy?
- Cọng Rơm.
- Tên hay quá! Cọng Rơm ơi!
Cọng Rơm quay lại, ngơ ngác không biết ai gọi mình.
Bạn vẫy tay:
- Lại đây ngồi chơi đi em.
- Em phải làm cơm.
- Khỏi! Tụi chị có đem theo đây rồi.
Bắp Rang nhíu mày khịt mũi đúng ba cái, rồi gật gù:
- Em để dành món cá kho mặn và nồi canh cải ấy lại cho buổi chiều đi!
Bắp Rang vừa nói vừa cười, giọng nhẹ như không. Nhưng Cọng Rơm nghe như có một luồng điện chạy qua người. Nó nhìn sững Bắp Rang, không hiểu tại sao anh chàng này mới bước vào nhà chưa được ba phút đã có thể nói vanh vách những món ăn trong bếp như thế.
Hạt Tiêu nhìn Cọng Rơm, mỉm cười:
- Có gì đâu mà em trố mắt ra như thế! Anh bạn của tụi chị tuổi con chó mà!
Hạt Tiêu vừa nói vừa lôi từ trong cặp ra một gói xôi lạp xưởng to tướng.
Những đứa khác lập tức làm theo.
Tất nhiên mỗi đứa lôi một thứ.
Hột Mít lôi xôi gấc. Kiếng Cận lôi xôi gà. Bảnh Trai bánh mì. Bạn cơm bì chả. Ba đứa còn lại lôi ba thứ còn lại.
Tụi bạn có tám đứa, thêm anh em Răng Chuột nữa là mười. Trong khi thức ăn mang theo đủ cho hai chục khẩu phần.
Răng Chuột phải trải đến bốn tờ báo khổ rộng mới đủ chất mọi thứ lên.
Y như trong một buổi cắm trại. Vì vậy không khí nhanh chóng trở nên đầm ấm, thân mật và vui vẻ.
Răng Chuột dần dần mất vẻ rụt rè, ngượng ngập. Nó nói nhiều hơn. Cười nhiều hơn. Và ăn dĩ nhiên là nhiều. Răng chuột mà lại.
So với ông anh, Cọng Rơm ăn chậm hơn, nên chắc là ít hơn. Vì nó còn bẽn lẽn trước các vị khách lạ. Và cả vì nó cứ vừa ăn vừa tò mò liếc thằng Bắp Rang. Nó liếc và nó băn khoăn: có thật anh này tuổi con chó không há?

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:21 pm

Dĩ nhiên, chuyến viếng thăm của bạn bè không thể biến thằng Răng Chuột ngay lập tức trở thành một con người khác.
Nhưng dù sao, kể từ bữa đó Răng Chuột đã bớt khép kín đi nhiều. Ðến lớp, nó không lặng lẽ dán mình một chỗ như trước kia nữa. Nó hoạt bát hơn, và cởi mở hơn.
Bạn sung sướng nhận xét:
- Răng Chuột dạo này hết đi trễ rồi.
Lớp phó học tập Bảnh Trai vui vẻ:
- Trả bài cũng khá hơn.
Lớp trưởng Hột Mít gật gù bổ sung:
- Sinh hoạt cũng đều đặn hơn.
Bắp Rang khoái chí theo kiểu khác. Nó đập tay lên ngực, tít mắt:
- Và đặc biệt là em gái nó ái mộ tôi nhiều hơn.
Bắp Rang không nói dóc. Vì ngay ngày hôm sau cuộc viếng thăm rầm rộ kia, Răng Chuột vừa ló đầu vào lớp đã chạy ngay lại chỗ Bắp Rang ngồi:
- Bắp Rang nè.
- Gì?
- Em gái tao ấy mà.
- Em gái mày sao?
- Nó hỏi thăm mày đấy.
- Thật hở? - Bắp Rang hồi hộp - Hỏi thăm chuyện gì?
Răng Chuột ngập ngừng:
- Nó nhờ tao hỏi xem có phải mày tuổi con chó thật không?
Câu “hỏi thăm” của Cọng Rơm khiến Bắp Rang thất vọng nảo nề. Nó thở đánh thượt:
- Ðừng nghe con nhỏ Hạt Tiêu phao tin bậy bạ. Tao tuổi con trâu.
Nhưng Bắp Rang chỉ thất vọng có một ngày.
Ngày hôm sau, Răng Chuột lại mon men đến bên nó:
- Bắp Rang nè.
- Gì?
- Em gái tao nhờ tao hỏi mày...
Tự nhiên Bắp Rang nổi khùng:
- Bộ nó không tin tao tuổi con trâu hả?
- Tin chứ! - Răng Chuột bối rối đáp, không hiểu tại sao thằng Bắp Rang quạu quọ làm vậy.
- Tin sao còn hỏi nữa?
Răng Chuột liếm môi:
- Nó hỏi chuyện khác.
- Ủa, chuyện gì nữa?
- Chuyên hôm nọ ấy mà! Răng Chuột gãi gáy - Nó không hiểu tại sao mày nói trúng phóc các món ăn trong nồi.
Bắp Rang khoái chí:
- Nó thấy lạ lắm hở?
- Ừ, ngay cả tao cũng thấy lạ.
Bắp Rang gật gù:
- Mày muốn biết không?
Răng Chuột nuốt nước bọt:
- Muốn.
Bắp Rang chỉ tay vào mắt mình:
- Mày thấy cái gì đây không?
Răng Chuột nhìn lom lom theo ngón tay thằng Bắp Rang:
- Thấy.
- Cái gì?
- Con mắt!
Ðang nói, Răng Chuột bỗng reo lên:
- A, thì ra hôm đó mày nhìn thấy.
- Bậy! - Bắp Rang nhún vai - Bữa đó tao ngồi cách cái bếp đến mười cây số là ít, thấy thế quái nào được!
Rồi nó chỉ tay vào miệng:
- Còn cái này là cái gì?
Răng Chuột không hiểu tại sao thằng bạn mình chỉ trỏ lung tung như vậy, nhưng vẫn đáp:
- Cái miệng.
Bắp Rang bỏ tay xuống:
- Thế giữa con mắt và cái miệng là cái gì?
- Cái mũi.
Bắp Rang nhe răng cười:
- Tao biết được các món ăn trong bếp nhà mày là nhờ cái mũi này đấy.
Cái kiểu ăn nói vòng vo của Bắp Rang làm thằng Răng Chuột muốn khóc quá. Muốn nói đánh hơi thì nói đánh hơi đại cho rồi, còn bày đặt cái này là cái gì, cái kia là cái gì.
Không khóc được, Răng Chuột méo xệch miệng:
- Ðơn giản vậy thôi hở?
- Vậy thôi!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:22 pm

Thằng Bắp Rang nói hai chữ “Vậy thôi” nghe nhẹ tưng. Nhưng Răng Chuột biết: Ðiều đơn giản đó, không phải ai cũng làm được.
Nó kể với Cọng Rơm về chuyện cái mũi của thằng Bắp Rang, rồi kết luận:
- Một khả năng kỳ diệu!
Cọng Rơm hoàn toàn tán thành. Còn bổ sung:
- Và phi thường nữa!
Khen xong, nó dích trong lọ một cục mắm ruốc, cẩn thận gói vào giấy rồi đưa cho anh nó.
- Em làm gì vậy? – Răng Chuột ngơ ngác nhìn gói giấy.
- Ðem lên lớp.
- Chi?
Cọng Rơm cười:
- Ðố anh Bắp Rang.
Ðối với Bắp Rang, đó là chuyện vặt.
Thằng Răng Chuột vừa lại gần, chưa kịp lôi gói giấy ra đánh đố, nó đã xua tay:
- Ra vòi nước rửa miệng đi mày!
Thấy Răng Chuột nghệt mặt không hiểu, Bắp Rang nhăn nhó nói tiếp:
- Mày vừa ăn mắm ruốc phải không?
- Ðâu có! – Răng Chuột giật đánh thót, lỏn lẻn lôi gói giấy trong túi ra - Tại em tao kêu tao đem gói mắm ruốc này lên đố mày xem mày nói có trúng không.
Trưa, nghe Răng Chuột thuật lại, Cọng Rơm phục Bắp Rang sát đất.
Hôm sau, nó lại gói cho anh nó một mớ rau thơm.
Lần này, Bắp Rang không phát hiện ra ngay.
Nhưng đến khi Răng Chuột lôi gói giấy ra, Bắp Rang cười khì:
- Lại vặt mấy thứ lá ở đâu đem đánh đố kẻ hèn này nữa hả?
Bắp Rang làm Răng Chuột ngay người như cán cuốc.
Cán cuốc cười gượng gạo:
- Thế mày có đoán được những loại rau gì trong này không?
Bắp Rang cầm gói giấy kê ngay mũi:
- Ngò, rau om, hành lá...
Rồi nó nheo mắt:
- Trưa nay, em gái mày định nấu canh khoai mỡ chứ gì!
- Tao không rõ.
Răng Chuột nói thật. Nhưng nó chỉ không rõ có bốn tiếng đồng hồ.
Trưa đi học về, vừa bước vào nhà, thấy cạnh dĩa dưa mắm là tô canh khoai mỡ nghi ngút khói đang bày sẵn trên sàn, Răng Chuột rùng mình như thể thấy ma.
- Anh làm sao vậy? - Cọng Rơm ngạc nhiên.
- Thằng Bắp Rang... – Răng Chuột lắp bắp.
- Anh Bắp Rang sao?
- Nó hít hít gói giấy, bảo trưa nay em nấu canh khoai mỡ.
Cọng Rơm không rùng mình. Vì đã lường trước được chuyện đó. Nó chỉ tấm tắc:
- Anh Bắp Rang thông minh ghê!
Và hỏi:
- Ở lớp chắc ảnh học giỏi lắm hở anh?
Cái câu Cọng Rơm hỏi Răng Chuột, mẹ bạn đã từng hỏi Bắp Rang.
Và cái câu Răng Chuột trả lời em mình cũng chính là cái câu Bắp Rang từng trả lời mẹ bạn:
- Nó đứng gần bét lớp em ơi!
Còn thêm:
- Anh học kém, vậy mà nó còn xếp dưới anh nữa.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:22 pm

Tất nhiên, một bậc thiên tài như Bắp Rang mà học hành lẹt đẹt là chuyện quá đỗi khó tin.
Cho nên nhỏ Cọng Rơm mới há hốc miệng.
Mà không chỉ Cọng Rơm, trước một nghịch lý như thế, ai không có miệng thì thôi, đã có miệng bắt buộc phải há hốc.
Bạn cũng thế. Mà các bạn của bạn cũng thế.
Năm lớp sáu, phải cố lắm thằng Bắp Rang mới lên lớp bảy.
Năm Lớp bảy, phải cố lắm nó mới lên lớp tám.
Năm lớp tám, phải cố lắm nó mới lên được lớp chín.
Và năm lớp chín, phải cố lắm nó mới lên lớp mười.
Lạ một điều, mặc dù học kém như thế, thằng Bắp Rang bao giờ cũng kiếm đủ số điểm cần thiết vào phút chót để không bị rơi vào danh sách những học sinh ở lại lớp.
Ðó phải chăng là bí quyết của một đứa vừa thông minh lại vừa dốt đặc?
Hơn bốn năm trời, màn bí mật vẫn bao phủ quanh thằng Bắp Rang.
Nói hơn bốn năm trời mà không nói năm năm trời, bởi vì cách đây mấy ngày nhỏ Hột Mít đã tình cờ khám phá ra bí mật của thiên tài Bắp Rang.
Hột Mít là học sinh khá, Bắp Rang là học sinh yếu. Ở trong lớp, Hột Mit ngồi kế Bắp Rang. Nghĩa là học sinh khá ngồi kế học sinh yếu.
Hôm đó, đang làm bài tập vật lý, học sinh khá bỗng quên mất công thức tính lực hấp dẫn, ngoảnh qua thấy học sinh yếu ngồi viết ro ro, bèn hỏi:
- Bắp Rang, nhớ công thức không?
- Nhớ.
- Ðọc nghe coi.
Bắp Rang đọc.
Làm xong, vẫn chưa yên tâm, học sinh khá lại day qua:
- Ðáp số là 507,2N đúng không?
- Sai rồi. Ðáp số là 490,5N.
- Hột Mít nhìn vào bài tập, nhíu mày cộng cộng trừ trừ nhân nhân chia chia. Dò tới dò lui một hồi, phát hiện ra mình tính nhầm, học sinh khá phục học sinh yếu quá xá. Ngạc nhiên nữa:
- Chà, bữa nay chịu học bài quá ta!
Ðược khen, học sinh yếu tỉnh bơ, chẳng tỏ vẻ gì sung suớng. Chỉ cười cười, y như thể ta đây tuy giỏi giang nhưng khiêm tốn lắm.
Nhưng lúc đó Hột Mít chỉ ngạc nhiên sơ sơ. Ðến hôm cô giáo phát bài tập ra nó mới ngạc nhiên không để đâu cho hết.
Vì trong khi bài của nó được mười điểm, bài của thằng Bắp Rang chỉ có bốn điểm.
Nó giật bài làm của Bắp Rang, tò mò xem và bật ngửa khi thấy đáp số trong bài của thằng này sai bét.
- Ủa, sao bạn lại ra đáp số này?
- Ừ.
- Ừ là sao? - Hột Mít ngẩn tò te - Hôm trước, bạn ra đáp số đúng mà.
Bắp Rang gãi đầu, ấp úng:
- Nhưng sau đó tôi sợ sai, nên làm lại.
Lời giải thích của Bắp Rang nghe khó tin quá. Nhưng cũng khó bắt bẻ quá.
Hột Mít ôm mối thắc mắc chạy đi tìm tụi bạn:
- Nè, có chuyện lạ lắm!
- Chuyện gì thế? – Tóc Ngắn nhấp nhổm hỏi.
- Chuyện của Bắp Rang.
Kiếng Cận chớp mắt:
- Bắp Rang sao?
Hột Mít tuyên bố bằng giọng nghiêm trọng:
- Nó cố ý học dốt!
Cụm từ “cố ý học dốt” chưa đứa nào từng nghe qua. Nên mặt đứa nào cũng tròn xoe kinh ngạc.
Hạt Tiêu kêu lên:
- Làm gì có chuyện đó!
Hột Mít hừ mũi:
- Thế mà có đấy.
Bạn không tin:
- Bằng chứng đâu?
Hột Mít chỉ tay vào ngực mình:
- Ðây!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:23 pm

Bây giờ thì tất cả đều trợn mắt.
Tiết lộ của Hột Mít về bài tập vật lý của thằng Bắp Rang khiến cả bọn không hiểu ra làm sao.
Kiếng Cận đẩy kiếng cận:
- Khó tin quá!
Ria Mép vân vê ria mép:
- Quá khó tin!
- Ừ! - Bạn nói - Chả ai lại muốn học dốt bao giờ.
Tóc Ngắn đồng tình:
- Tóc Bím nói đúng. Thích học dốt thì ở nhà quách, tới lớp làm gì.
Hạt Tiêu nhìn Hột Mít:
- Hay bạn nhầm?
- Nhầm sao được mà nhầm! - Hột Mít gân cổ - Chính miệng nó đọc đáp số cho mình viết ra chứ đâu!
Trong bọn, chỉ có Răng Chuột là tin vào nhận xét của Hột Mít:
- Tôi cũng nghĩ như Hột Mít. Một đứa như Bắp Rang không thể nào học kém được.
Hạt Tiêu ngó Ria Mép:
- Bạn chơi thân với Bắp Rang hỏi nó coi!
Ria Mép lắc đầu:
- Nếu quả thật có chuyện kỳ quặc như vậy thì thằng Bắp Rang không bao giờ hé môi đâu.
- Vậy làm sao giờ?
- Có một cách.
Bảy cái đầu chồm tới trước:
- Cách gì?
- Nhờ thằng Mặt Mụn.
Hột Mít nhảy dựng:
- Lại Mặt Mụn! Chuyện lần trước nó chẳng đã làm hỏng bét bè be đó sao?
Ria Mép thở dài:
- Nhưng không nhờ nó thì chẳng biết nhờ ai.
Rồi quay sang Hạt Tiêu, Ria Mép nháy mắt:
- Hạt Tiêu há?
Cả bọn đều biết Ria Mép trêu Hạt Tiêu. Tưởng Hạt Tiêu mắc cỡ, không ngờ nó tỉnh khô:
- Cần thì cứ nhờ. Bây giờ lớp mình nhờ chuyện gì mà Mặt Mụn chẳng làm.
Tóc Ngắn nheo mắt:
- Chắc không đó?
- Sao không chắc? – Hạt Tiêu cười hì hì - Mặt Mụn đang định đăng ký làm rể lớp mình mà!
Câu nói của Hạt Tiêu khiến cả bọn nhìn nhau ngẩn ngơ. Biết là Hạt Tiêu thừa bản lĩnh, nhưng không đứa nào nghĩ nhỏ Hạt Tiêu nói về mối quan hệ giữa nó và thằng Mặt Mụn bằng thái độ tỉnh rụi như vậy.
Ria Mép ngửa mặt lên trời:
- Yêu quái! Yêu quái, bà con ơi!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:23 pm

Hai ngày trước khi lớp bạn làm bài tập kiểm tra môn hình học, Mặt Mụn ôm tập lò dò đi tới nhà Bắp Rang.
- Ði đâu đây? - Bắp Rang hỏi.
- Hỏi mày cái này chút.
Vừa nói Mặt Mụn vừa bày tập ra bàn.
- Toán hở? - Bắp Rang nhướn mắt.
Mặt Mụn chỉ tay vào tập:
- Có bài tập về vectơ khó quá.
- Sao mày không hỏi những đứa khác?
Mặt Mụn tặc lưỡi:
- Mắc cỡ lắm!
Bắp Rang cúi đầu đọc đề, chẳng nghi ngờ gì. Tại nó học yếu nhưng thằng Mặt Mụn còn yếu hơn. Năm ngoái, nó đứng gần bét lớp, nhưng ngoảnh cổ nhìn lại, vẫn thấy thằng Mặt Mụn đứng chình ình sau lưng. Suốt cả năm trời như vậy.
Ðọc đề xong, Bắp Rang lấy viết ra cặm cụi giải. Bài toán có năm câu hỏi, Bắp Rang giải không tới mười lăm phút.
Giải xong, nó đẩy tờ giấy về phía Mặt Mụn:
- Xong rồi nè.
Mặt Mụn ngoẹo cổ nhìn vào bài làm:
- Ðúng không đó mày?
- Không biết! - Bắp Rang nhún vai – Nhưng điều này thì tao biết.
- Ðiều gì?
Bắp Rang vỗ vai bạn:
- Mày sẽ được điểm mười.
Mặt Mụn ngước lên, mắt dán chặt vào mặt Bắp Rang:
- Dạo này mày học tiến bộ quá há?
- Tiến bộ quái gì! - Bắp Rang cười khì khì – Bài này cô giáo tao vừa giải trên lớp xong.
Ðó là Bắp Rang bịa. Hai ngày sau, lớp nó mới làm tới bài này.
Tất nhiên, khi ngày đó tới, Bắp Rang giải ro ro.
Nhưng nó chỉ giải có ba câu trên. Hai câu sau nó bỏ giấy trắng.
Ra chơi, Hột Mít hỏi:
- Khi nãy làm bài được không Bắp Rang?
- Tàm tạm.
- Tàm tạm là sao?
- Tôi làm được có phân nửa hà.
- Vậy là khá rồi.
Hột Mít gật gù nhận xét và quay mặt đi. Bắp Rang không biết khi quay đi như vậy, lớp trưởng Hột Mít đang nghiến răng ken két.
Ngay sau đó, Hột Mít kể lại cho Bảnh Trai, Ria Mép, Răng Chuột, Hạt Tiêu, Tóc Ngắn, Kiếng Cận và bạn nghe.
Nghe xong, bảy cái miệng cũng đều nghiến răng ken két.
Nghiến răng xong, bảy cái miệng nói:
- Bắp Rang, hãy đợi đấy! Hừ hừ!
Ðợi đấy tức là đợi đến thứ năm tuần sau: ngày cô giáo phát bài tập ra.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:25 pm

Thời gian đi chầm chậm.
Nhưng chầm chậm cũng là đi.
Thứ sáu qua. Thứ bảy qua. Chủ nhật qua. Thứ hai qua. Thứ ba qua. Thứ tư qua.
Thứ năm tới: Bài làm của Bắp Rang chỉ có sáu điểm.
Sáu điểm là ít nhất trong đám bạn, sém chút nữa ít nhất lớp.
Như thuờng lệ, Bắp Rang đón nhận số điểm ít xịt kia với vẻ tươi tỉnh. Trong khi tụi bạn nó mặt mũi hầm hầm.
Nhưng chẳng đứa nào hé môi. Tất cả đều ẩn nhẫn chờ đến lúc về tới nhà bạn.
Bắp Rang không biết mình sắp bị đem ra “làm thịt”. Khi chui lên taxi, nó còn hớn hở:
- Kỳ này trên điểm trung bình, may quá!
Ria Mép nhếch mép:
- Sáu điểm là giỏi rồi!
Thậm chí ngay cả khi thằng Răng Chuột đạp xe lại cạnh chiếc taxi, thò đầu qua cửa gió, nháy mắt với cả bọn:
- Mọi sự như ý nhé!
Bắp Rang cũng chẳng mảy may ngờ vực. Còn nhún vai với Răng Chuột:
- Vô duyên quá mày! Tự nhiên lại chúc với chiếc!
Răng Chuột không nói gì, tủm tỉm đạp xe đi.
Khi về tới nhà bạn, vừa đẩy cửa bước vào, lớp trưởng Hột Mít không nhịn được nữa. Nó nói, giọng gằn gằn:
- Bắt đầu ra tay được rồi!
- Khoan đã! - Bạn níu tay Hột Mít.
- Sao lại khoan? - Hột Mít mặt mày sa sầm - Bản cô nương đây ngứa ngáy lắm rồi!
- Chờ ăn cơm xong rồi hẵng tính! - Bạn chép miệng - Trời đánh cũng tránh bữa ăn mà!
- Tóc Bím nói đúng đó! - Kiếng Cận trờ tới – Nó còn đầy, chẳng chạy đi đâu mà vội.
Chữ “nó” ở đây ám chỉ thằng Bắp Rang.
Nhưng Bắp Rang chẳng hay biết gì. Nó đi tuốt xuống phía sau, vẫn chun mũi khịt khịt như mọi lần:
- Hôm nay chúng ta sẽ được thưởng thức món mắm kho...
Hột Mít lầm bầm:
- Ðể xem nhóc ngươi còn tí tởn đến bao giờ!
Mà thằng Bắp Rang hôm nay trông tí tởn thật. Cứ như thể đạt được điểm sáu trong môn hình học đối với nó là một thành công ghê gớm.
Bắp Rang tí tởn vì không biết những gì đang chờ đợi mình.
Và vì không biết những gì đang chờ đợi mình nên ăn cơm xong, thấy bọn con gái kéo cả ra phòng khách, vốn là chổ nghỉ trưa của đám con trai, nó xua tay:
- Hôm nay nghỉ chơi tiến lên một bữa đi!
Hột Mít cười cười:
- Bọn này ra đây không phải để chơi tiến lên.
Bắp Rang giương mắt ếch:
- Có trò mới à?
- Ừ, có trò mới.
Hột Mít đáp, và nó nhìn quanh, hất đầu một cái. Tụi bạn lập tức quây thành vòng tròn, bao vây thằng Bắp Rang vào giữa.
Bắp Rang kêu lên, bắt đầu cảm thấy có điều khác lạ:
- Mấy bạn định làm gì kẻ hèn này vậy?
Không đứa nào trả lời. Giữa bầu không khí im phắt nổi lên tiếng hô dõng dạc của Hột Mít:
- Một hai ba, ngồi!
Vòng tròn ngồi thụp xuống, rập ràng như lính tập. Bắp Rang giật mình, luống cuống ngồi xuống theo.
Vừa chạm người xuống nền nhà, nó lật đật đảo mắt bốn phía, nhăn nhó:
- Thế này là thế nào hở trời?
Nó ngó Ria Mép:
- Chuyện gì vậy hở mày?
- Chuyện này nè...
Ria Mép chưa kịp lên tiếng. Hột Mít đã gầm gừ đáp. Vừa nói Hột Mít vừa chìa ra tờ giấy cầm sẵn nơi tay.
Bắp Rang giật phắt tờ giấy, điếng người khi nhận ra đó là bài tập toán của thằng Mặt Mụn bên trường Mèo Con: Bài toán về vectơ, với điểm mười đỏ chói bên lề.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:25 pm

Ðến nước này, Bắp Rang biết mình không chối vào đâu được nữa. Khi Hột Mít trưng bài làm của thằng Mặt Mụn ra, nó đau khổ nhận ra nó đã rơi vào bẫy của tụi bạn ác ôn.
Bắp Rang giận mình quá. Xưa nay, nó luôn tin vào trí thông minh của mình. Không ngờ chỉ trong một phút lơ là cảnh giác, nó bị lũ bạn cho vào xiếc dễ dàng.
Ðầu đuôi cũng do thằng Mặt Mụn. Nếu không quá tin thằng này, Bắp Rang đã không bị ê mặt như bữa nay. Càng nghĩ, Bắp Rang càng tức.
Nó giơ nắm đấm lên trời:
- Mặt Mụn ơi là Mặt Mụn! Quân gián điệp thối tha như mày, có ngày ông sẽ...
- Thôi, đừng hò hét nữa! - Tóc Ngắn hất hàm, cắt ngang - Nói cho bọn này nghe coi, tại sao bạn phải làm thế?
- Làm gì?
- Còn hỏi nữa! - Kiếng Cận nheo mắt - Cùng một bài toán, làm giùm cho Mặt Mụn thì được điểm mười, làm cho mình thì chỉ có sáu. Vậy là sao?
Hột Mít cười khảy:
- Ðiểm mười đâu có răng. Nó đâu có biết cắn.
Ria Mép huých khuỷu tay vào hông Bắp Rang:
- Nói đi mày! Tóm lại, chuyện gì đã xảy ra?
Bắp Rang xịu mặt xuống. Tại vì nó không nghĩ ra cách nào quanh co, lấp liếm.
Nhìn Bắp Rang đang ngồi thừ, Hột Mít hừ mũi:
- Thế nào? Có phải nhóc ngươi cố tình học dốt không hả?
Bắp Rang thở dài:
- Quả là kẻ hèn này cố tình học dốt.
Tuy đã đoán trước câu trả lời, tụi bạn vẫn không khỏi nhảy nhổm:
- Thật ư?
- Thật.
- Tại sao?
Bắp Rang buồn bã:
- Tại kẻ hèn này không muốn theo nghề bác sĩ, lớn lên chỉ muốn kinh doanh ẩm thực thôi. Nhưng ba mẹ kẻ hèn này cứ bắt con của hai vị sau này phải theo ngành Y.
Lần đầu tiên, bạn bè nghe Bắp Rang thổ lộ tâm sự. Vì vậy, bảy bộ mặt đều ngẩn ngơ.
Tuy Bắp Rang không nói rõ nhưng đứa nào cũng hiểu. Ba của Bắp Rang là bác sĩ. Mẹ của Bắp Rang cũng là bác sĩ. Và cả hai vị bác sĩ đều muốn con cái đi theo con đường của mình. Nhưng thằng Bắp Rang lại không thích trong nhà có quá nhiều bác sĩ. Nó có con đường riêng của nó. Cho nên nó quyết tâm làm cho ba mẹ nó thất vọng. Nó muốn ba mẹ nó hiểu rằng một đứa học hành lẹt đẹt như nó thì không mong gì trở thành bác sĩ tương lai.
Bạn nhìn Bắp Rang bằng ánh mắt nửa thương nửa giận:
- Cần gì phải làm thế, Bắp Rang!
Bảnh Trai lắc đầu:
- Trong ba mươi sáu cách, cách này là cách dở nhất.
Ria Mép nặng lời:
- Bây giờ tao mới biết, một đứa hằng ngày thông minh hơn thiên hạ thì khi ngu, nó cũng ngu không ai sánh nổi.
Bắp Rang không giận, chỉ chép miệng:
- Thế phải làm sao?
Câu hỏi lại của Bắp Rang ngắn ngủn, chỉ bốn chữ. Nhưng không đứa nào trả lời được. Vì không đứa nào biết phải làm sao.
Trong khi cả bọn đưa mắt ngó nhau thì câu trả lời bất ngờ vang lên chổ cửa thông:
- Các con cứ yên tâm, cô biết phải làm sao!
Ðó là tiếng nói của mẹ bạn.
Không ai biết bà đứng đó từ khi nào.
Nhưng ai cũng biết bà đã nghe rõ câu chuyện từ lâu.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:26 pm

Diễn biến tiếp theo của cuộc “tra khảo” trưa thứ Năm chắc chắn đã đi theo trình tự như thế này:
Chiều đó, mẹ bạn nói chuyện với mẹ Bắp Rang.
Ðêm đó, ba mẹ Bắp Rang nói chuyện với Bắp Rang.
Tất nhiên nội dung của ba cuộc gặp gỡ tuyệt mật kia đều được những người trong cuộc giữ kín.
Nhưng kết quả của nó thì ngày hôm sau vừa gặp tụi bạn, thằng Bắp Rang đã phấn khởi phun ra:
- Hà hà, thế là kể từ nay kẻ hèn này được quyền học giỏi rồi!
Bắp Rang nói là làm.
Ngay ngày hôm đó, nó lượm một con mười.
Ngày hôm sau, nó lượm hai con.
Ngày hôm sau nữa, nó lượm ba con.
Trừ nhóm bạn thân, những đứa còn lại trong lớp đều phát hoảng trước hiện tượng “đột biến gien” này.
Thầy cô cũng thế.
Có thầy cô không tin vào mắt mình, mỗi lần chấm bài thằng Bắp Rang đều xem tới xem lui.
Bắp Rang vẫn tỉnh rụi nhảy một lúc mấy chục bậc, leo lên đứng đầu bảng xếp hạng.
Ðến mức Bảnh Trai phải khoát tay:
- Từ từ! Từ từ! Bộ mày định giành luôn chức lớp phó học tập của tao hay sao mà hăng thế?
Bắp Rang nhe răng cười:
- Tao phải bù lại những gì đã mất chứ!
Mẹ bạn biết chuyện, nhìn Bắp Rang âu yếm:
- Cô đã nói ngay từ đầu mà. Thông minh như con dứt khoát phải học giỏi!
Bắp Rang cúi đầu, lễ phép:
- Dạ, bao giờ cô cũng nói đúng y.
Thấy Bắp Rang pha trò, mẹ bạn cười thích thú. Trong chuyện này, dĩ nhiên bà là người thích thú nhất.
Người thích thú thứ hai chắc là Răng Chuột. Ngay hôm Bắp Rang vớt con mười đầu tiên, nó đã nhe răng chuột, hả hê:
- Thấy chưa! Tôi đã nói một đứa như thằng Bắp Rang không thể nào học kém được mà!
Răng Chuột thích thú còn vì em gái mình. Thần tượng của em gái nó không thể học hành ì ạch như trâu kéo cày được. Thằng Bắp Rang mà học dốt thì tội cho Cọng Rơm quá.
Vì vậy, thấy Bắp Rang được thầy cô thay nhau khen tới tấp, Răng Chuột sung sướng còn hơn chính mình được khen.
Nó về nhà, đứng nghiêm trước mặt em gái, vỗ tay lên ngực đánh “bộp”:
- Hôm nay lại thêm một con mười nữa.
- Môn gì thế hở anh?
- Vật lý.
Cọng Rơm long lanh mắt:
- Dạo này anh học giỏi ghê!
- Thằng Bắp Rang ấy. Ðâu phải anh.
- Chứ anh mấy điểm?
Câu hỏi bồi của nhỏ em khiến Răng Chuột cụt hứng. Ðang hùng hồn, ngực nó bỗng xẹp xuống, và giọng nói dĩ nhiên là xụi lơ:
- Anh có năm điểm hà.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:26 pm

Ở lớp, bạn bè thi nhau chúc mừng Bắp Rang. Mỗi người một câu. Tám đứa nói tám câu.
Bắp Rang rối rít xua tay:
- Ðừng khen nữa, đừng khen nữa, kẻo kẻ hèn này lại mắc tật tự cao.
Răng Chuột hào hứng đề nghị:
- Ăn mừng đi!
- Ðúng đó! Ði ăn mừng!
Như thường lệ, nhỏ Tóc Ngắn reo lên trước tiên. Vì câu chuyện liên quan đến đề tài ăn uống mà.
Người thứ hai tán thành là lớp trưởng Hột Mít:
- Trước một cuộc đổi ngôi ngoạn mục như thế, dứt khoát phải ăn mừng rồi.
Tiếp theo là lớp phó học tập Bảnh Trai:
- Tôi nhất trí.
Rồi bí thư chi đoàn Kiếng Cận:
- Mình đồng ý.
Rồi tới tất cả những đứa còn lại. Ði ăn, ai nỡ nào chê. Nhất là đã lâu rồi, từ hồi lên lớp mười đến bây giờ, cả bọn chưa lần nào kéo nhau đi ăn.
Hạt Tiêu thình lình hỏi:
- Nhưng ăn món gì? Ăn ở đâu?
Cả bọn trả lời câu hỏi của Hạt Tiêu bằng cách đồng loạt quay nhìn Bắp Rang.
Giám đốc công ty ăn uống tương lai bấm đốt ngón tay:
- Muốn ăn xôi thì đến Bùi Thị Xuân, ăn chè thì ghé Cao Bá Nhạ, ăn kem vô Bạch Ðằng, ăn bò bía lại Bà Huyện Thanh Quan, ăn bún ốc tới Nguyễn Cảnh Chân...
Bắp Rang kể một lèo tới hai mươi mấy địa điểm.
Tóc Ngắn nhảy tưng tưng:
- Ði tất. Mỗi ngày tụi mình ăn mừng một chỗ. Ði lần lượt hết hai mươi mấy chỗ, rồi sau đó...
Ria Mép quắc mắt:
- Sau đó sao?
Tóc Ngắn cười hì hì:
- Sau đó đi vòng lại từ đầu.
- Thôi, đừng đùa nữa! - Hột Mít khoát tay - Các nhóc ngươi suy nghĩ kỹ đi, xem nên đi đâu?
Hột Mít là một lớp trưởng thâm niên, khét tiếng với việc quản lý lớp bằng “bàn tay sắt”. Nhưng trong chuyện này, nó lại tỏ ra quá mềm yếu.
Trên đời, con người ta có thể dễ dàng nhất trí về mọi chuyện, kể cả chuyện bầu ai làm Tổng thư ký Liên Hiệp quốc. Nhưng ăn uống là lãnh vực đặc biệt. Ở lãnh vực này, gần như không ai chịu ai.
Lẽ ra Hột Mít nên tự quyết định lấy. Nhưng nó đã không chọn cách đơn giản đó. Và tranh cãi lập tức nổ ra.
- Xôi! - Tóc Ngắn giơ tay - Ði Bùi Thị Xuân ăn xôi!
- Kem đi! - Kiếng Cận phản đối - Kem ngon hơn!
Bạn lắc hai bím tóc:
- Mình thích ăn chè cơ.
Hạt Tiêu phồng má:
- Chè thua xa bò bía. Bò bía ngon nhất trên đời.
Ria Mép cười khảy:
- Nhưng bún ốc mới là ngon nhất thế giới.
Cuộc khẩu chiến về thực đơn ăn mừng diễn ra gay go, ác liệt và kéo dài suốt buổi sáng. Ðến giờ tan học, cả bọn vẫn còn sùi bọt mép. Nhưng kết quả vẫn là con số không.
Nhân vật chính Bắp Rang chán nản:
- Ăn món gì tính sau. Quan trọng là hôm nào đi?
- Ngay hôm nay! - Hột Mít hăm hở.
- Mấy giờ?
- Ðúng năm giờ chiều, tất cả tập trung trước cổng trường.
Ăn thứ gì mới rắc rối chứ chừng nào ăn thì quá đơn giản. Giờ giấc Hột Mít đưa ra nhanh chóng được cả bọn tán thành.
Trừ Răng Chuột:
- Chiều nay tôi bận rồi.
Hột Mít nhíu mày:
- Bận gì?
- Ði dạy kèm.
- Vậy dời qua chiều mai?
- Mai cũng bận.
- Chiều mốt?
- Cũng thế.
Răng Chuột chừng như áy náy, nói thêm:
- Mấy bạn cứ đi đi, đừng chờ tôi.
Tóc Ngắn toét miệng cười:
- Nếu vậy tụi này sẽ chừa phần đem về cho bạn.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:27 pm

Ðúng năm giờ chiều, tất cả đều có mặt. Chỉ thiếu mỗi Răng Chuột.
Bắp Rang cảm khái:
- Chính Răng Chuột là đứa đưa ra sáng kiến ăn mừng. Nhưng khi đi ăn mừng thì không có nó.
Câu nói của Bắp Rang khiến cả bọn bỗng dưng buồn năm phút.
Kiếng Cận chép miệng:
- Biết làm sao được! Chẳng lẽ bắt Răng Chuột bỏ dạy?
- Yên tâm đi! - Tóc Ngắn phẩy tay - Bản cô nương đây đã hứa không quên phần của nó mà.
Hột Mít ngó quanh:
- Giờ đi đâu?
Một lần nữa, Hột Mít mắc sai lầm.
Cho nên một lần nữa, mỗi đứa chỉ tay về một hướng.
Bảnh Trai lắc đầu:
- Lộn xộn quá!
Hột Mít hất mặt về phía nhân vật chính của buổi tiệc:
- Thôi, giao cho Bắp Rang toàn quyền định đoạt.
Giải pháp Hột Mít đưa ra mười phần hợp lý, hai mươi phần hợp tình.
Nhưng vẫn không yên. Những cái miệng liền chuyển qua lôi kéo:
- Xôi đi, Bắp Rang!
- Kem đi, Bắp Rang!
- Chè đi, Bắp Rang!
Bắp Rang lắc ghi-đông xe:
- Không kem không xôi không chè gì hết! Ði theo tôi!
- Ði đâu?
Bắp Rang ỡm ờ:
- Ðến một nơi nào đó!
Bảnh Trai nhún vai:
- Một nơi nào đó là một nơi nào? Nhà hàng New World chăng?
Bảnh Trai chọc quê. Nhưng Bắp Rang vẫn thản nhiên:
- Ðúng rồi. Chúng ta sẽ đến một thế giới mới. Một thế giới không ai biết trước.
Hạt Tiêu nhăn nhó:
- Ðến đâu thì nói đại cho rồi, bày đặt văn hoa nghe mệt quá!
- Ừ! - Kiếng Cận sốt ruột hùa theo - Bắp Rang nói rõ ra đi!
- Tôi có biết gì hơn các bạn mà rõ với chẳng rõ! - Bắp Rang cười - Như thế này này! Bây giờ chúng ta sẽ đi qua mười con đường bất kỳ. Tới con đường thứ mười, chúng ta lần lượt đếm các tiệm ăn tiệm uống hai bên đường. Ðến đúng tiệm thứ mười, chúng ta tấp vào, không cần biết tiệm đó bán thứ gì, đồng ý không?
Cả bọn vỗ tay:
- Ðồng ý, đồng ý!
- Hay đấy!
- Một sáng kiến không đến nỗi tệ!
Chỉ có Tóc Ngắn là lo lắng:
- Nhỡ đó là tiệm cơm chay thì sao?
- Thì chúng ta sẽ ăn mừng bằng cơm chay.
Bắp Rang tỉnh bơ đáp. Và nó chấm dứt cuộc thảo luận bằng cách mím môi nhấn mạnh bàn đạp.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:27 pm

Tiệm thứ mười trên con đường thứ mười là tiệm bún bò Huế.
Như vậy, điều Tóc Ngắn lo lắng đã không xảy ra.
Chỉ xảy ra điều nó không hề lo lắng.
Khi cả bọn vừa ngồi vào bàn, loay hoay kéo ghế, một tiếp viên nhà hàng cầm tờ thực đơn và một chồng khăn lạnh tiến lại:
- Các anh chị...
Thằng nhãi chỉ nói được có ba tiếng rồi đứng sững.
Cả bọn ngước lên. Lập tức tám cái miệng há hốc. Và mười sáu con mắt lập tức trợn tròn: Răng Chuột!
Không đứa nào nghĩ thằng Răng Chuột lại xuất hiện ở đây. Lại trong một bộ dạng như thế.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ đến mức hai bên cứ trố mắt ra nhìn nhau, không thốt được tiếng nào.
Mãi một lúc, thằng Răng Chuột mới choàng tỉnh. Nó mím môi đặt chồng khăn lạnh xuống bàn.
Bắp Rang thở ra:
- Thì ra mày làm ở đây!
Ria Mép kéo chiếc ghế bên cạnh:
- Mày ngồi xuống đây đi!
- Không được! - Răng Chuột bối rối ngoảnh đầu vô trong - Tao phải làm việc.
Bảnh Trai níu vai Răng Chuột:
- Thì ngồi chơi chút xíu thôi.
Tóc Ngắn chớp mắt:
- Thế sao bạn bảo là bạn đi dạy kèm?
Răng Chuột ngượng ngập:
- Tôi phải nói thế.
- Chẳng việc gì phải giấu bạn bè, Răng Chuột à! - Bạn dịu dàng nói - Mẹ mình nghe chuyện bạn đi làm kiếm tiền nuôi em, mẹ mình khen bạn lắm đấy. Mẹ mình bảo bạn giỏi hơn tụi mình nhiều.
Răng Chuột có vẻ cảm động. Nó khụt khịt mũi liên tục.
- Ðừng khịt mũi nữa! - Ria Mép vỗ vai Răng Chuột - Tóc Bím nói đúng. Lẽ ra mày không nên giấu tụi tao!
- Thực ra tao không giấu tụi mày! - Răng Chuột cắn môi - Tao chỉ muốn giấu em gái tao.
Nghe Răng Chuột nói vậy, không đứa nào hỏi nữa. Vì đứa nào cũng hiểu: Nếu biết anh mình đi bưng bê mỗi buổi chiều để kiếm tiền nuôi mình, có thể Cọng Rơm sẽ không chịu đựng nổi.
Bây giờ thì Kiếng Cận mới vỡ lẽ tại sao hôm trước Răng Chuột dặn nó đừng cho Cọng Rơm biết chuyện anh trai mình đi dạy kèm. Răng Chuột tưởng nó đã biết được sự thật đằng sau chuyện này.
- Các bạn ngồi chơi nghe!
Răng Chuột nói nhanh và vội vã đứng lên quay trở vô trong. Dáng điệu hấp tấp của cho biết nó vẫn còn lúng túng lắm.
Kiếng Cận nói lớn:
- Lát nữa thế nào bạn cũng ra ngồi với tụi này đấy!
- Ðược rồi! Tôi sẽ xin phép bà chủ!
Hôm đó, cuối cùng Răng Chuột cũng đã ngồi vào bàn.
Nghĩa là cuối cùng buổi tiệc ăn mừng thằng Bắp Rang đã không thiếu một ai.
Nhưng dẫu sao cũng khó có thể kết luận đó là một buổi tiệc vui.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:27 pm

Cho đến tận sáng hôm sau, cái sự không vui đó vẫn còn bộc lộ rất rõ trên nét mặt thằng Răng Chuột.
Vào lớp, gặp bạn bè nó vẫn nhe răng chuột ra cười. Nhưng cái sự cười của nó rất ư là gượng gạo.
Kiếng Cận nói nhỏ bên tai bạn:
- Nó cười méo xẹo hà.
Bạn chớp mắt:
- Làm sao giờ?
- Mình không biết.
Răng Chuột gượng gạo làm cả bọn gượng gạo theo.
Dĩ nhiên, bạn là người gượng gạo nhất. Vì bạn ngồi ngay cạnh Răng Chuột.
Ngồi cạnh thì không thể không bắt chuyện. Trong khi Răng Chuột tuyệt nhiên không muốn hé môi.
Bạn hỏi:
- Bạn học bài bữa nay chưa?
- Rồi.
- Thuộc hết không?
- Không.
- Sao thế?
- Ừ.
Bạn hỏi ba câu, Răng Chuột trả lời đúng ba tiếng.
Bạn kể lại với tụi bạn, giọng muốn khóc.
- Răng Chuột sao sao ấy! Nó không muốn trò chuyện với mình.
Hạt Tiêu nhún vai:
- Nó không trò chuyện với tất cả mọi người thì đúng hơn.
Ðứa nào cũng thấy Hạt Tiêu nói đúng. Cho nên đứa nào cũng mặt ủ mày ê.
Chiều hôm qua, sau khi ra khỏi quán, Hột Mít đã cẩn thận căn dặn từng người: Ngày mai gặp Răng Chuột phải nói cười bình thường. Phải xem như không có chuyện gì xảy ra.
Sáng nay, tụi bạn đã làm đúng như thế.
Khổ nỗi, cái gì càng cố làm ra vẻ bình thuờng thì càng trông mất bình thường ghê gớm. Càng xem như không có gì xảy ra thì có cảm giác đang xảy ra cả khối chuyện.
Trò chuyện với Răng Chuột, chẳng đứa nào nhắc gì đến chuyện hôm qua nhưng nhìn vào mắt tụi bạn, Răng Chuột thấy rõ hình ảnh của cuộc gặp gỡ bất ngờ đó đang lởn vởn trong tâm trí của người đối diện.
Vì vậy mà bạn bè càng tỏ ra tế nhị, thằng Răng Chuột càng xa lánh.
Suốt ba ngày liên tiếp, xách cặp giùm bạn xuống đến chân cầu thang xong, Răng Chuột lầm lũi ra bãi gửi, xách xe dông thẳng một mạch, không nấn ná đùa giỡn như mọi lần.
Bạn bè gọi í ới không được, quay sang trách móc.
- Thằng kỳ ghê! - Bảnh Trai nói.
Tóc Ngắn tức tối:
- Tụi mình đâu có bị ghẻ!
Kiếng Cận bên Răng Chuột:
- Nếu là mình, mình cũng xử thế thôi!
Hột Mít nhìn Ria Mép:
- Có cách gì không Ria Mép?
Ria Mép ngửa mặt lên trời:
- Nhờ một người.
Hột Mít liếc Hạt Tiêu:
- Mặt Mụn nữa hở?
- Không! - Ria Mép lắc đầu - Lần này phải nhờ Bắp Rang.
- Bắp Rang? - Hột Mít ngạc nhiên.
- Ðúng thế! Vì Bắp Rang là thần tượng của hai anh em nó. Thần tượng nói gì mà người hâm mộ chẳng nghe!
- Mày lầm to rồi, Ria Mép! - Bắp Rang cười méo xệch - Chính vì vậy mà thằng Răng Chuột càng không muốn nói chuyện với tao!
Sáng kiến của Ria Mép làm cả bọn tươi mặt lên.
Nhưng câu nói của Bắp Rang lại khiến cả bọn xịu mặt xuống.
Lần này, xịu là xịu luôn. Vì đứa nào cũng thấy: Thằng Bắp Rang nói đúng quá!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:28 pm

Trước sau, bạn tịnh không nói một câu nào. Nhưng tối đó, bạn thủ thỉ tâm sự với mẹ bạn:
- Mẹ ơi, bạn Răng Chuột ở lớp con...
Mẹ bạn chăm chú nghe xong câu chuyện. Rồi thở dài:
- Tụi con sai rồi.
- Sai?
Mẹ bạn nhìn vào đôi mắt tròn xoe của bạn, gật đầu:
- Ðúng vậy. Lẽ ra khi gặp bạn Răng Chuột, tụi con không nên lờ đi những gì tụi con đã thấy ở quán ăn hôm trước.
- Tại sao thế hở mẹ?
- Vì bạn Răng Chuột thừa hiểu: Khi người ta cố không nhắc tới điều gì chính là lúc người ta đang nghĩ về điều đó nhiều nhất.
- Thế tụi con phải làm sao?
Mẹ bạn hít vào một hơi:
- Phải đàng hoàng đối diện với sự thật. Phải hỏi thăm công việc của bạn. Phải thường xuyên ghé quán chơi. Khi đó, bạn Răng Chuột sẽ cảm thấy bạn bè nhìn việc làm thêm của mình như nhìn một công việc bình thường.
- Con hiểu rồi! - Bạn reo lên - Còn khi tụi con vẫn tránh né, tức là tụi con vẫn xem đó là chuyện không bình thường, mẹ há?
Mẹ bạn mỉm cười:
- Con nói đúng rồi.
Lên lớp, bạn đem lời khuyên của mẹ bạn kể với cả bọn.
Hột Mít tấm tắc:
- Mẹ Tóc Bím nói đúng quá!
Bắp Rang vung tay:
- Thử coi!
Rồi nó hùng dũng tiến tới chỗ thằng Răng Chuột ngồi:
- Ê, chiều nay mày có đi làm không hở mày?
- Làm gì? - Răng Chuột ngơ ngác hỏi lại, không nghĩ thằng Bắp Rang lại đá động đến đề tài mấy hôm nay ai cũng tránh nhắc tới.
Bắp Rang cười hề hề:
- Thì làm tiếp viên ở quán ăn chứ làm gì.
Trước ánh mắt ngạc nhiên của Răng Chuột, Bắp Rang ngồi phịch xuống bên cạnh, thản nhiên hỏi tiếp:
- Mày làm chỗ đó lâu chưa?
Răng Chuột dè dặt đáp:
- Bốn tháng rồi.
- Lương khá không hở mày?
Bắp Rang lại hỏi, giọng thân mật như thể nó sắp xin vô làm chung với Răng Chuột.
Thái độ của Bắp Rang giúp Răng Chuột dần dần bình tĩnh. Nó liếm môi:
- Khoảng bốn trăm ngàn.
- Một tháng bốn trăm ngàn? - Tiếng kêu của Ria Mép vang lên từ phía sau - Như vậy gần bằng lương mẹ tao bán cửa hàng rồi còn gì!
Răng Chuột lỏn lẻn:
- Nhiều gì đâu?
- Thế là nhiều rồi! - Tiếng Hạt Tiêu trầm trồ.
- Phải đó! - Kiếng Cận tiếp lời - Tụi này làm gì kiếm được chừng đó tiền mỗi tháng.
Bạn cười khì khì:
- Tụi này nhất nhất chuyện gì cũng ngửa tay xin tiền ba mẹ.
Có tiếng Tóc Ngắn hít hà:
- Tự tay mình làm ra tiền, thích thật!
Răng Chuột sung sướng:
- Dĩ nhiên rồi.
Từng đứa một, cả bọn lần lượt tiến đến sau lưng Răng Chuột.
Từng đứa một, cả bọn lần lượt lên tiếng góp chuyện.
Bị Bắp Rang đưa đẩy, Răng Chuột mải chuyện, chẳng để ý gì. Nó thấy bạn bè hỏi thăm chuyện làm ăn của nó sao mà tự nhiên quá. Cho nên, cũng tự nhiên, nó thấy khoảng cách giữa nó và các bạn bỗng chốc bị xóa nhòa.
Răng Chuột không còn mắc cỡ. Răng Chuột đã bỏ mặc cảm lại sau lưng. Và Răng Chuột nhe răng chuột, hào hứng đáp lời bạn bè.
Cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra sôi nổi. Chỉ đến khi ngoái cổ lại, thấy tám gương mặt xúm xít sau lưng mình tự hồi nào, Răng Chuột mới ngỡ ngàng kêu lên:
- Tụi mày làm gì thế hử?

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:28 pm

Bảnh Trai nói với tóc Ngắn:
- Thấy chưa?
- Thấy gì?
- Thằng Răng Chuột ấy. Nó đã vui vẻ trở lại.
- Ðúng rồi! - Tóc Ngắn gật đầu - Răng Chuột đã không còn giữ thái độ xa cách với tụi mình.
Bảnh Trai thở dài:
- Nhưng còn Tóc Ngắn. Tóc Ngắn vẫn còn xa cách với tôi.
- Bạn có nói lộn không? - Tóc Ngắn hừ mũi.
Rồi không đợi Bảnh Trai trả lời, Tóc Ngắn hất mặt:
- Hằng ngày bạn xách cặp giùm ai?
- Tóc Ngắn.
- Hằng tuần bạn đi tập judo với ai?
- Tóc Ngắn.
- Khi đánh bài tiến lên, bạn chung phe với ai?
- Tóc Ngắn.
Tóc Ngắn cười hì hì:
- Vậy là bản cô nương đây với “em giai” gắn bó còn hơn chị em ruột nữa chứ xa cách gì!
- Dẹp!
Bảnh Trai gầm lên một tiếng, quay mình hậm hực bỏ đi.
Bảnh Trai đi tìm Bắp Rang và Ria Mép, than thở:
- Con nhỏ Tóc Ngắn nó làm sao ấy tụi mày ơi!
- Làm sao là làm sao?
- Nó cứ muốn tao làm em trai nó.
- Thì làm đi! - Bắp Rang Cười - Nó là con một, mày làm em nó tha hồ mà nhõng nhẽo.
Bảnh Trai thiểu não:
- Tao có làm em nó, tình cảm nó dành cho tao cũng không bằng con chó con mèo nhà nó đâu.
Bắp Rang nheo mắt:
- Sao mày bi quan thế?
- Tao không bi quan! - Bảnh Trai nuốt nước bọt - Tao đã từng nghe nó xếp hạng rồi. Thoạt đầu nó xếp tao hạng tám, đồng hạng với tụi mày. Năn nỉ mãi, nó mới nâng tao lên hạng bảy, nhưng vẫn đứng sau con mèo Mi và thằng chó Mí.
Ria Mép vỗ vai Bảnh Trai, cố nín cười:
- Mày phải tập kiên nhẫn. Nhỏ Tóc Ngắn bây giờ vẫn còn là một “thằng nhóc” mê chơi, mê ăn, mê ngủ. Rồi sẽ đến ngày nó trở thành một thiếu nữ chững chạc và chín chắn. Lúc đó, vị trí của mày chắc chắn sẽ được nâng lên.
Bảnh Trai sáng mắt:
- Ngày đó là ngày nào?
Ria Mép vờ nghiêm mặt xòe tay tính toán một lúc, rồi toét miệng cười:
- Khoảng mười lăm năm nữa!
Ðến lúc này, Bảnh Trai mới biết thằng Ria Mép trêu nó.
- Dẹp!
Lần thứ hai trong vòng mười phút, Bảnh Trai gầm lên.
Và cũng như lần đầu, gầm xong, nó quay mình hậm hực bỏ đi.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:29 pm

Cho đến chiều thì Bảnh Trai sực nhớ ra: trong lớp, bạn là người chơi thân với Tóc Ngắn nhất.
Nhưng khi Bảnh Trai lò dò đạp xe đến nhà bạn thì bạn đã qua nhà Kiếng Cận.
- Ði chơi không? - Bạn rủ.
- Ði đâu?
- Ði ăn bún bò Huế.
Kiếng Cận cười:
- Ghé chỗ Răng chuột hở?
- Ừ.
Răng Chuột thấy Kiếng Cận chở bạn đâm đầu vô quán thì bở ngỡ lắm:
- Hai bạn đi đâu vậy?
- Hỏi vô duyên! - Kiếng Cận nghinh mặt - Vô đây là đi ăn bún chứ còn đi đâu!
Bạn mỉm cười nhìn Răng Chuột:
- Cho hai tô!
Lần này Răng Chuột không còn thấy lúng túng như lần ăn mừng Bắp Rang.
Nó lấy khăn lau bàn, vui vẻ đùa:
- Quý khách chờ một lát nhé.
Khi Răng Chuột bưng hai tô bún ra đặt rên bàn, Kiếng Cận hỏi:
- Ngồi chơi không?
- Lát nữa đi.
Răng Chuột hất đầu về phía hai người khách vừa bước vô quán, khẽ đáp. Như vậy là nó bận. Chứ thật ra nó đã hết ngại ngùng. Kiếng Cận và bạn sung sướng nghĩ.
Hôm đó, Kiếng Cận và bạn ngồi chơi với Răng Chuột khá lâu.
Và hôm đó, lần đầu tiên Răng Chuột đã thổ lộ tâm sự. Vì nó đã bắt đầu xem Kiếng Cận và bạn là những người có thể chia sẻ buồn vui.
Theo những gì Răng Chuột kể thì ba mẹ nó ly dị nhau từ khi hai anh em nó còn rất nhỏ. Cho đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, nó vẫn không biết chuyện gì đã dẫn đến cuộc chia tay giữa ba mẹ nó. Không ai nói cho nó biết. Ba nó không nói. Mẹ nó không nói. Những người khác cũng không ai hé môi.
Trước đây, gia đình Răng Chuột ở dưới quê. Sau khi chia tay mẹ nó, ba nó bỏ lên thành phố làm ăn. Nó và Cọng Rơm sống với mẹ. Ðến khi nó lên lớp tám thì mẹ nó cũng dắt díu hai con lên thành phố.
Ba mẹ con thuê một căn phòng nhỏ ở với nhau. Lúc đầu, đời sống rất khó khăn. Một thời gian sau, mẹ nó được một gia đình khá giả nhận vào dạy kèm mấy đứa con, cuộc sống đỡ lên một chút.
Mẹ nó ở luôn tại nhà học trò, cuối tháng lãnh lương mới ôm tiền về thăm hai anh em nó.
- Thế sao bạn phải đi làm thêm? - Kiếng Cận hỏi.
Răng Chuột thở dài:
- Tiền mẹ tôi đem về chỉ đủ để đóng tiền nhà, tiền ăn. Nhưng còn bao nhiêu khoản khác như tiền học, tiền quần áo, sách vở...
Bạn chớp mắt:
- Hình như bạn thường xuyên thay đổi chổ ở?
- Ừ! - Răng Chuột tặc lưỡi - Ðể tìm chỗ rẻ hơn ấy mà.
Hôm đó, trước khi Kiếng Cận và bạn ra về, Răng Chuột một lần nữa lại cẩn thận dặn:
- Mấy bạn tới đây chơi thì được nhưng nhớ đừng để cho Cọng Rơm biết đấy nhé.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:29 pm

Thằng Răng Chuột dặn dò chuyện đó có vẻ kỹ lưỡng lắm. Nhưng bữa đó suýt chút nữa chính nó đã làm lộ bí mật của mình.
Chẳng là khi Kiếng Cận và bạn ra về, những người trong quán lập tức xúm lại trầm trồ:
- Hai chị em sinh đôi trông hay quá!
Bà chủ quán hỏi Răng Chuột:
- Hai con bé sinh đôi đó học chung lớp con hả con?
Răng Chuột lễ phép:
- Dạ, hai bạn đó học cùng lớp với con nhưng không phải là sinh đôi, thưa cô.
- Con nói sao ấy chứ! Chị em không sinh đôi sao giống nhau đến thế?
- Dạ, hai bạn đó cũng không phải chị em ạ.
Chủ quán trợn mắt:
- Không chị em là sao?
- Dạ, là không bà con họ hàng gì hết đó cô.
Câu trả lời của Răng Chuột khiến những người trong quán ngẩn tò te.
Chuyện đó làm thằng Răng Chuột khoái lắm. Khoái đến mức quên béng mất cảnh giác.
Về nhà, nó khoe ngay với Cọng Rơm:
- Hôm nay vui quá là vui.
- Chuyện gì vậy hở anh?
- Ai cũng tưởng Kiếng Cận và Tóc Bím là chị em sinh đôi.
Cọng Rơm cười:
- Hôm đầu tiên hai chị ấy đến nhà chơi, em cũng tưởng thế.
Nó bỗng ngước nhìn anh nó:
- Hôm nay chị Kiếng Cận và chị Tóc Bím đến chỗ anh hở?
Răng Chuột vui vẽ:
- Ừ, hai bạn ấy rủ nhau đi...
Suýt chút nữa, chữ “ăn” đã buột ra khỏi miệng Răng Chuột. May sao, đến phút chót, nó dừng lại kịp.
Cọng Rơm chẳng ngờ vực gì, lại hỏi:
- Ði xem anh dạy kèm hở?
- Ừ! - Răng Chuột mừng rơn - Hai bạn ấy hình như cũng định nhận lời kèm cặp mấy đứa nhóc nào đó. Nên muốn xem anh dạy dỗ như thế nào.
Nếu thế giới tổ chức một cuộc thi nói dối, Răng Chuột đứng hạng bét là cái chắc. Vì nó nói dối chả ra làm sao: Lý do nó đưa ra khó ai tin nổi.
Nhưng Răng Chuột thì rất hài lòng về tài phịa chuyện của mình. Nó tưởng mình là tay tổ. Tại nó thấy Cọng Rơm gật gà gật gù và không thắt mắc gì thêm nữa đó mà.
Nó không biết, thực ra, em gái nó đã biết nó phịa chuyện từ lâu.
Có nghĩa là từ lâu, Cọng Rơm đã biết anh mình xách cặp ra khỏi nhà vào lúc bốn giờ rưỡi mỗi chiều không phải để đi dạy kèm.
Có nghĩa là từ lâu, Cọng Rơm đã biết anh mình hằng ngày vẫn phục vụ ở quán ăn. Thậm chí nó còn biết quán ăn đó tên gì, bán thứ gì, ở nhà số mấy, trên con đường nào. Mặc dù Cọng Rơm chưa bao giờ đi ngang qua đó.
Ðó là do Cọng Rơm nghe nhỏ bạn kể lại.
- Mình vừa gặp anh bạn.
- Ở đâu?
- Ở một quán bún bò.
- Ảnh có nói chuyện với bạn không?
- Không, ảnh không nhớ mặt mình.
- Hai người ngồi cùng bàn hở?
- Không, ảnh làm tiếp viên. Ủa, bạn không biết sao?
- Biết chứ.
Lần đó, Cọng Rơm phải cố để đừng khóc, thậm chí để đừng run lên trước mặt bạn mình. Nhưng dù cố đến mấy, cặp mắt nó vẫn hoe hoe đỏ.
- Bạn sao thế?
- Mình thương anh mình! - Phải vất vả lắm Cọng Rơm mới tìm ra cách giải thích tự nhiên - Ðã bao nhiêu lần mình kêu ảnh đừng đi làm nữa nhưng ảnh vẫn không nghe.
- Ấy là vì anh bạn là một người anh thương em.
Bạn của Cọng Rơm nói đúng. Răng Chuột là một người anh thương em. Nên nó không muốn em gái nó biết bí mật của nó. Nó sợ Cọng Rơm buồn.
Và Cọng rơm cũng là một người em thương anh. Nên nó không muốn anh nó biết nó đã khám phá ra những bí mật mà anh nó cố giấu. Nó sợ Răng Chuột buồn.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:29 pm

Răng Chuột không biết điều đó. Cả Kiếng Cận và bạn cũng không biết.
Nên khi biết ra, cả hai kinh ngạc khôn xiết.
Ðó là hôm Kiếng Cận và bạn ôm hộp bánh đến nhà Răng Chuột. Răng Chuột về trễ, hai đứa ngồi trò chuyện với Cọng Rơm.
Cọng Rơm nhìn Kiếng Cận lễ phép:
- Em cám ơn chị Kiếng Cận về con mèo vải hôm trước nhé.
Kiếng Cận trách:
- Tặng lâu rồi mà bữa nay mới cám ơn.
Cọng Rơm phân trần:
- Tại chị và chị Tóc Bím giống nhau quá, em sợ nhầm. Bây giờ phân biệt được, em mới dám cám ơn.
- Cám ơn nhầm cũng không sao! - Kiếng Cận đùa! - Chỉ sợ mai mốt em địng tặng quà cho chị, lúc đó nhầm mới thật tai họa.
Cọng Rơm cười khúc khích. Nó hết nhìn Kiếng Cận lại quay sang nhìn bạn, vui vẻ nói:
- Hai chị giống nhau như hai giọt nước, hèn gì hôm trước anh Răng Chuột bảo mọi người trong quán ai cũng tưởng hai chị là chị em sinh đôi.
Cọng Rơm nói năng bình thường, nhỏ nhẹ nhưng Kiếng Cận và bạn nghe như sấm nổ bên tai.
Cả hai bất giác đưa mắt nhìn nhau. Rồi cùng quay lại, ngỡ ngàng:
- Em biết rồi hở, Cọng Rơm?
Cọng Rơm ngơ ngác:
- Biết gì cơ?
- Biết chuyện anh Răng Chuột ấy.
- Chuyện anh Răng Chuột sao ạ?
Bạn nhíu mày:
- Có phải em vừa nói “mọi người trong quán”...
Cọng Rơm chợt hiểu. Nó tái mặt khi nhớ ra câu buột miệng vừa rồi. Trong một phút lơ đễnh, nó đã tự tố cáo chính nó.
Cho nên nó không còn cách nào khác là cúi đầu, lí nhí:
- Dạ, em biết lâu rồi ạ.
Thú nhận của Cọng Rơm làm Kiếng Cận và bạn dở cười dở mếu. Răng Chuột đã dặn tới dặn lui Kiếng Cận và bạn về chuyện này. Là chớ có hé môi với Cọng Rơm. Là phải cực kỳ kín tiếng. Là tuyệt đối bí mật. Trong khi nhỏ Cọng Rơm đã biết tỏng từ khuya. Thằng Răng Chuột thật khờ quá đi mất.
Dù sao câu nói thứ nhất của Cọng Rơm cũng chỉ khiến Kiến Cận và bạn dở cười dở mếu. Nghĩa là trong cái mếu vẫn còn có một tí cái cười. Nhưng đến khi nó nói tiếp câu thứ hai thì Kiếng Cận và bạn chẳng cười được nữa, chỉ toàn mếu:
- Hai chị nhớ đừng để cho anh Răng Chuột biết là em đã biết đấy nhé.
Thế ra không chỉ ông anh mà cả cô em cũng nhờ Kiếng Cận và bạn giữ bí mật giùm. Một bên không muốn cho bên kia biết. Một bên không muốn cho bên kia biết mình đã biết.
Bạn gật đầu:
- Chị hứa.
Kiếng Cận cũng gật đầu:
- Chị hứa.
Cả hai hứa. Và không hỏi gì thêm. Vì Kiếng Cận và bạn đều biết tại sao Cọng Rơm lại yêu cầu như vậy.

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
bella104597
Trưởng nhóm
Trưởng nhóm


Tổng số bài gửi : 996
Registration date : 24/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Thu Jul 02, 2009 6:30 pm

Thực ra, sống trên đời ai mà chẳng có những bí mật.
Bạn có bí mật của bạn.
Bắp Rang có bí mật của Bắp Rang.
Răng Chuột có bí mật của Răng Chuột.
Cọng Rơm có bí mật của Cọng Rơm.
Và đã gọi là bí mật thì phải bảo vệ đến cùng. Phải giữ kín trong tâm khảm. Phải nhốt chặt tận đáy lòng. Gần như ai cũng thế.
Gọi là “gần như”, bởi cuộc đời dù sao vẫn có những ngoại lệ. Như Bảnh Trai chẳng hạn.
Bí mật của nó, nó đi rêu rao khắp nơi.
Tâm sự của nó, đụng ai nó cũng than thở.
Rốt cuộc, bí mật của nó, ai cũng biết. Tâm sự của nó, ai cũng hay. Chỉ mỗi con nhỏ Tóc Ngắn là ù ù cạc cạc. Oái oăm là chỗ đó. Khổ thân cho thằng Bảnh Trai cũng là chỗ đó.
Và nó chạy nhắng lên.
Và cuối cùng thì nó cũng tóm được bạn.
- Tóc Bím nè.
- Gì?
- Nhỏ Tóc Ngắn ấy mà.
- Nhỏ Tóc Ngắn sao?
- Nó khờ quá.
- Bạn còn khờ hơn.
- Tôi?
- Chứ còn ai. Chỉ người khờ mới loay hoay mãi vì một người khờ.
Bảnh Trai vuốt tóc:
- Có lý.
Rồi thở ra:
- Vậy phải làm sao?
- Mình không biết!
- Bạn chơi thân với Tóc Ngắn lắm mà.
Bạn phì cuời:
- Chơi thân thì sao? Hì hì, nói thật nhé, về chuyện này minh dốt đặc cán mai.
Bảnh Trai nhắm mắt, thốt lên ai oán:
- Trời ơi, ta hết cách rồi sao?
Bạn nhìn người sắp chết, thấy tội tội, bèn gõ tay lên trán:
- Trong bọn chúng ta, có một đứa dồi dào kinh nghiệm...
Bạn nói chưa dứt câu, Bạnh Trai vụt mở mắt ra. Mắt nó sáng trưng:
- Hạt Tiêu?
Reo lên hai tiếng cụt ngủn, nó tông cửa nhà bạn, chạy mất.
Chẳng có một lời cám ơn, một lời chào. Chỉ có tiếng cánh cửa đập đánh “rầm”. Và tiếng ốc vít long ra, rơi loảng xoảng.
Bạn bước lại đóng cửa, bụng lo lắng: Bảnh Trai ơi, coi chừng xe đụng!

_________________
I love my family
I love my friends
and...
I love Miley
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Truyện của Nguyễn Nhật Ánh   Today at 6:35 pm

Về Đầu Trang Go down
 

Truyện của Nguyễn Nhật Ánh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
 Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
Trang 5 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TCNFUNNY FORUM :: KIẾN THỨC :: Văn học-